Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong khoảnh khắc ấy, những hình ảnh quá khứ ập tới như thác lũ. Cô như thể quay lại rất nhiều năm về trước, khi Tống Kha còn trẻ hơn bây giờ, giọng nói còn vương chút nét thiếu niên. Anh ngồi bên bàn học, ngồi rất gần cô, nhìn cô đầy giễu cợt, ánh mắt trực diện không chút che giấu, đại khái đang nói con ngốc này ở đâu ra vậy, đang nói cái tiếng chim gì thế này.

Nhưng hiện tại, bọn họ cách nhau cả một chiếc bàn họp dài, khoảng cách năm sáu mét, cô nhận ra mình đã hoàn toàn không thể nhìn thấu người đàn ông này nữa.

Cuộc họp bắt đầu bằng phần báo cáo của bên cô, đội ngũ bên A thỉnh thoảng xen vào đặt câu hỏi.

Tống Kha gần như không tham gia thảo luận, nhưng chỉ khi anh gật đầu ra hiệu, đề tài thảo luận mới được chuyển sang mục tiếp theo.

Cũng có lúc xảy ra tranh luận, khi đó Tống Kha sẽ gõ nhẹ xuống bàn, trực tiếp biến sự bất đồng quan điểm thành sự lựa chọn, chỉ với một câu: “Làm theo hai phương án đi, mọi người chọn một cái.”

Cả bàn họp lập tức im bặt.

Văn bản trên màn hình chiếu được lật qua từng trang, mấy điểm mấu chốt được đánh dấu lần lượt được thông qua. Những chỗ thực sự vướng mắc chỉ có vài điểm như quy trách nhiệm thế nào, nghiệm thu ra sao. Anh không đi đường vòng, chỉ tóm gọn vấn đề lại thành hai ba lựa chọn, bắt mọi người phải tỏ thái độ ngay tại chỗ, biên bản cuộc họp được ghi chép đồng bộ, cái nào chốt được là chốt ngay lập tức.

Dưới tác phong làm việc quyết liệt của Tống Kha, cuộc họp kết thúc rất nhanh. Sếp cô ra hiệu cho mọi người có thể trở về chỗ làm việc tiếp tục công tác, nhưng tổ của Dư Thanh Hoài vẫn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Vậy rốt cuộc họ đến cái trường hợp này để làm gì?

Mãi đến khi mọi người đứng dậy, lục tục đi ra ngoài, thư ký của Tống Kha mới mỉm cười lên tiếng: “Các vị đồng nghiệp bộ phận pháp chế xin dừng bước, tổng giám đốc Tống muốn đích thân làm quen với mọi người một chút.”

Sếp của cô phản ứng nhanh nhất, lập tức tiếp lời: “Pháp chế là đội ngũ mà tôi tương đối yên tâm, đều là những người phụ trách các dự án trọng điểm trong thời gian dài.”

Thế là màn tự giới thiệu bắt đầu từ tổ trưởng, lần lượt từng người một, đều chỉ gói gọn trong hai ba câu: tên, chức vụ, phạm vi phụ trách, nói xong liền ngồi xuống.

Trong lòng mọi người đều coi đây là màn xã giao theo thông lệ, một kiểu thái độ lịch sự khi kết thúc hợp tác, chứ không nghĩ rằng sẽ thực sự được nhớ mặt đặt tên, vì thế càng nói càng ngắn gọn, sợ chiếm dụng thời gian của bên A.

Tống Kha không ngồi nghe, anh đứng dậy, cởi cúc áo vest, tay tùy ý chống lên bàn họp, ánh mắt lướt qua gương mặt từng người, sau mỗi phần giới thiệu anh đều gật đầu lịch sự.

Đến lượt Dư Thanh Hoài, cô đứng dậy, đẩy ghế ra sau một chút để có khoảng trống, báo tên mình và bộ phận phụ trách, giọng nói bình ổn.

Cô nói xong, đang định ngồi xuống thì Tống Kha bỗng nhiên lên tiếng gọi tên cô.

“Dư Thanh Hoài.”

Anh nói tiếng Trung.

Phòng họp tĩnh lặng trong một thoáng.

Anh bước về phía cuối bàn, bước chân không vội vã, vòng qua mấy chiếc ghế, dừng lại ở phía ngoài chỗ ngồi của cô. Ở khoảng cách gần, giọng anh càng trầm hơn, đã hoàn toàn thoát khỏi chất giọng thiếu niên non nớt ngày nào, mà trầm thấp tựa như tiếng đàn Cello.

“Dư trong dư sinh, Thanh trong thanh triệt, Hoài trong Tần Hoài.”

Anh nói rất chậm, như thể nhấn mạnh từng chữ một. Sau đó mới ngước mắt nhìn cô, bồi thêm một câu: “Luật sư người Hoa nổi tiếng ở thành phố A.”

Đầu ngón tay Dư Thanh Hoài khẽ giật, nhưng biểu cảm vẫn không đổi, vẫn đứng đó đúng mực.

Người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề trước mặt vươn tay về phía Dư Thanh Hoài.

“Tôi tên là Tống Kha. Tống trong Đường Tống, Kha trong bộ Ngọc.”

Tay anh dừng lại trước mặt cô.

“Rất vui được biết em.”

Đó là một buổi sáng bình thường trên mảnh đất thuộc Nam bán cầu này. Ngoài cửa sổ bầu trời xanh thẳm, ánh nắng rực rỡ.

Trong phòng họp hơi lạnh lay động, ánh sáng men theo hoa văn trên chiếc bàn dài, trải dài đến tận chân hai người.

Dư Thanh Hoài nhìn Tống Kha, cảm giác như mọi thứ đều đã thay đổi, lại dường như chẳng có gì đổi thay.

Thời gian phảng phất quay ngược về khoảnh khắc Dư Thanh Hoài năm 22 tuổi và Tống Kha năm 18 tuổi lần đầu gặp gỡ.

Khi đó họ đều còn rất trẻ, cả hai đều chưa rõ bánh xe vận mệnh sẽ chuyển động theo phương thức nào, lại âm thầm viết lại quỹ đạo trong dòng chảy thời gian đằng đẵng, khiến cho hai con đường vốn dĩ đã rẽ lối, nay lại một lần nữa giao nhau trên một mảnh đất khác, để họ được gặp lại nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận