Chương 201

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 201

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

200 Nũng nịu với Lục Nhất Hoài 3
Tần Lộ đang nghiến răng nghiến lợi trách mắng, đã thấy cô gái chậm rãi mở mắt ra, cười híp mắt, chữ “dễ uống” còn chưa nói xong, cô đã cong người, dáng vẻ như muốn nôn.
Tần Lộ bị dọa cho mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhanh chóng đưa người tới phòng vệ sinh, lúc về nói gì cô cũng không chịu đi, ôm hệ thống sưởi lẩm bẩm muốn gặp Giang tiên sinh, không thấy sẽ không đi.
Giang? Tưởng? Cái quỷ gì thế.
“Lộ Lộ… Cậu giúp mình tìm anh ấy đi… Có được không…”
Đầu cô gái trực tiếp gục vào hệ thống sưởi, cảm giác ấm áp rất thoải mái, gương mặt ửng hồng của cô không ngừng cọ, hai mắt khép hờ không có tiêu cự.
“Mình muốn gặp Giang tiên sinh… Muốn Giang tiên sinh.” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm “Cậu giúp mình… Đi gọi anh ấy nhé…”
“Nam Nam, cậu nói cho mình biết tên anh ta là gì ”
Tần Lộ sắp bị con hàng này tra tấn đến điên rồi, lật qua lật lại cũng chỉ có mấy câu này.
Bình tĩnh mà nhìn, sau khi Lâm Chi Nam uống rượu thật sự là quá đáng yêu, biến thành em gái nũng nịu, cùng với dáng vẻ ngày thường thanh lãnh xa cách, giống như hai người vậy, Tần Lộ chỉ ước gì có thể véo hai cái lên má Lâm Chi Nam.
Nhưng chỉ cảm thấy đáng yêu được mấy giây ngắn ngủi, cô ấy đã bị cô nhóc này làm cho tức giận đến đau cả dạ dày, chẳng những điện thoại di động hết pin, trong miệng nhai đi nhai lại người không biết tên đầy đủ Giang tiên sinh kia.
Cô ấy lại đang chuẩn bị truy hỏi thêm, đã thấy một bóng đen bao trùm lên người Lâm Chi Nam, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu cô ấy “Đây là uống bao nhiêu?”
Tần Lộ nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy được một đôi mắt đen như mực, không che giấu hết kiệt ngạo, thân hình cao lớn mang đến cảm giác áp bách.
Giây lát chạm vào ánh mắt anh ta, anh ta cau mày nhìn cô gái bên cạnh.
Trong nháy mắt, mặt Tần Lộ đỏ lên.
Lâm Chi Nam dường như cũng bị động tĩnh này đánh thức, cô ngẩng đầu, nửa tỉnh nửa mê nhìn lại, giống như cố gắng phân biệt.
Đôi mắt cô gái hơi ướt, lại trong trẻo, mang theo thanh tỉnh.
Lục Nhất Hoài lẳng lặng cùng cô nhìn nhau mấy giây.
Sau đó, trong chớp mắt, đã thấy cô đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, hướng về phía anh ta gọi “Giang tiên sinh… Giang… Đình… Anh đến rồi…”
Tay vươn ra về phía anh ta “Anh kéo em… Đứng lên có được không… Giang Đình…”
Lục Nhất Hoài đứng yên không nhúc nhích, trong mắt trong lúc lơ đãng lại sâu hơn.
“Sao… Anh không kéo em…” Cô bĩu môi “Anh… Kéo em…”
Dáng vẻ đùa nghịch bất đắc dĩ này chọc cười Lục Nhất Hoài, anh ta đả kích “Không phải cô rất giỏi sao? Tự mình đứng lên đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận