Chương 202

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 202

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không tưởng, ngay lúc này, Jack đột nhiên xông ra từ phía sau, vỗ vỗ bờ vai của hắn, dựng một ngón tay cái lên, thâm ý cười nói: “Chào, làm được lắm! Không tồi!”

Jack xuất hiện quá đột nhiên, Mạc Thiếu Đình khiếp sợ, “Ách a ~” vội vàng mở to mắt, xoay người thấy là Jack, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng được, “Anh, anh lên phi cơ của tôi lúc nào?”

Jack cười nhún nhún vai, không cho là đúng nói: “Tôi ẩn núp thật lâu, cậu còn chưa lên, tôi cũng đã lên phi cơ của cậu rồi .”

“……” Mạc Thiếu Đình hết chỗ nói, trên mặt tràn ngập ba chữ —— không thể nào?

10 giờ đêm, Mạc Hoa Khôi rốt cuộc đã tới Dương quốc, vì không biết địa chỉ cụ thể của Thu Tiểu Quân, hắn mệt mỏi đi về nhà, hy vọng dùng lực lượng ở nhà mau chóng tìm được Thu Tiểu Quân.

“Con trai bảo bối, sao con lại đột nhiên trở về nhà? Ha ha, làm cho ba và mẹ thật kinh hỉ hay sao?” Hạ Tiểu Thỏ nhìn thấy hắn, kinh hỉ cực kỳ, lập tức ôm chầm lấy hắn.

“Mẹ, con cần mẹ cùng các ba hỗ trợ.” Sau khi Hạ Tiểu Thỏ thả hắn ra, hắn nhìn bà vội vàng nói.

“Hỗ trợ? Ha hả, con nói ra đi, mẹ cùng các ba ba nhất định sẽ dốc sức trợ giúp con.”

“Trục Nguyệt đang ở Dương quốc, con thật muốn lập tức gặp cô ấy, nhưng con không biết cô ấy cụ thể đang ở đâu.”

Tình yêu của con trai bảo bối, Hạ Tiểu Thỏ toàn lực muốn giúp đỡ, “Con trai, không thành vấn đề, mẹ và các ba sẽ lập tức thông qua mọi cách để có thể giúp con.” Nói xong lập tức vào bàn bạc với ba người chồng.

Tình yêu, hạnh phúc chung thân của con trai, Mạc Mê là ba nên thật tích cực, Âu Dương Nặc và Giang Hãn cũng tích cực tham gia. Khi Hạ Tiểu Thỏ kêu gọi, họ phân chia nhiệm vụ rõ ràng, sau đó nhanh chóng hành động.

Mạc Mê, Âu Dương Nặc, Giang Hãn ba người vừa rời đi, chồng thứ tư sắp cưới của Hạ Tiểu Thỏ, Đông Phương Tuyết Dạ, mặc tạp dề từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Mạc Hoa Khôi, cười hỏi Hạ Tiểu Thỏ: “Thỏ nhi, còn anh thì sao? Anh có giúp gì được không?”

“Tuyết Dạ, em muốn giúp Hoa Khôi đi tới đài phát thanh, anh ở nhà làm đồ ăn khuya, chờ chúng em trở về.” Hạ Tiểu Thỏ kéo tay Mạc Hoa Khôi, vừa nói vừa bước nhanh ra ngoài.

Đông Phương Tuyết Dạ trên mặt ý cười không giảm, “Được.” Gật đầu, hắn quay về hướng phòng bếp, đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng xoay người, lớn tiếng gọi lại, “A, đúng rồi, Thỏ nhi, tới trạm phát thanh, em thuận tiện nói chuyện hôn lễ cuối tuần sau, thông báo cho mọi người luôn nhé.”

Đột ngột như vậy, trên trán Hạ Tiểu Thỏ toát mồ hôi, dừng dừng bước chân, có điểm khó xử nhìn hắn, “Ách, Tuyết Dạ, có cần phải ầm ĩ như vậy không?”

“Sao lại không? Để trở thành chồng em, anh đã chờ đợi hai mươi năm nay, em để anh làm ầm ĩ một chút đi.”

“……” Nghĩ đến hắn trả giá hơn hai mươi năm nay, bà ngượng ngùng không mở miệng cự tuyệt được.

Trong một khu vừng rậm như thời nguyên thủy, tọa lạc một biệt thự tạo hình độc đáo xa hoa. Nó cô đơn đứng sừng sững trong đêm đen như mực, không thể nghi ngờ dáng vẻ thật đặc biệt quỷ dị và khủng bố.

Đây chính là địa phương bí mật, nơi cư trú của cha Bạch Trục Nguyệt, Bạch Hoa. Thu Tiểu Quân vì muốn điều tra việc của em gái, đã đến nơi đây được một ngày.

Bạch Hoa không biết đi đâu, Thu Tiểu Quân ở biệt thự tìm ông hồi lâu, đợi ông hồi lâu cũng không nhìn thấy bóng dáng. Trong lòng cô nghi hoặc, càng ngày càng bất an cùng thấp thỏm.

Bạch Hoa, ông rốt cuộc đi đâu vậy? Tôi tỉnh lại, trở thành nữ quỷ rời khỏi đây, trong khoảng thời gian này ông làm gì?

Sự tình em gái tôi, thật là ông làm sao? Ông vì sao muốn làm vậy? Là tôi và ông có thù oán sao?

Cô vừa suy nghĩ, chậm rãi đi lên cầu thang xoắn ốc lạnh như băng, đi vào một phòng trưng bày rất nhiều sách.

Gian phòng không phải rất lớn, toàn bộ đều là sách. Năm cái kệ đầy sách, cùng một bàn lớn gỗ đỏ và một cái ghế dựa cùng loại màu đỏ, bên cạnh là một cái sô pha để ngủ. Trên bàn sách có khá nhiều vật nhỏ, mấy cây bút máy đựng trong ống đựng bút, còn có một lọ mực nước màu đỏ và màu xanh, còn có một cái đồng hồ cát và một cái radio loại nhỏ.

Cô lấy một quyển sách từ kệ ra đọc, không ngờ bên trong toàn là văn tự cổ xưa thần bí, mình xem một chữ cũng không hiểu, cô lấy ra quyển thứ hai cũng như vậy, quyển thứ ba, thứ 4, tất cả đều giống nhau.

Ách, Bạch Hoa xem là những sách gì đây?

Trong lòng cô gấp gáp, đem sách để lại chỗ cũ, từng bước đi lại bàn lớn, cầm ống đựng bút lên xem, lại cầm đồng hồ cát nhìn nhìn, lơ đãng nhìn đến cái radio nhỏ, lúc này mới vươn tay mở radio lên.

Thật mau, bên trong truyền ra một giọng thật khủng bố…

“Chào mọi người, hiện tại là 12 giờ đêm, chuyện xưa “Đêm kinh hồn” sẽ bắt đầu trong chốc lát, các bạn có bệnh tim, người nào nhát gan thì không cần nghe tiếp… Vương Lệ Lệ đang tắm, đột nhiên cô phát hiện nước chảy ra từ vòi sen đề là máu. A…, cô sợ quá, không ngừng thét chói tai, lập tức trần truồng chạy ra ngoài. Chạy vội chạy vội thế nhưng lại chạy tới bãi tha ma, một trận gió lạnh xương thổi tới, từng bàn tay dính máu từ dưới mồ duỗi ra…”

“A ~” nghe đến đây, Thu Tiểu Quân bị dọa thảm, trên trán toát đầy mồ hôi lạnh, hô hấp vài lần, vội vàng thay đổi sang kênh khác……

“Chào các bạn, hoan nghênh các bạn nghe đài 105… Hôm nay thật sự ngoài ý muốn, chính là phu nhân tổng thống cùng con trai đến làm khách cho tiết mục của chúng ta. Phía dưới phòng thu, xin kết nối để chúng ta nghe xem tổng thống phu nhân hôm nay sẽ nói gì…”

Nữ chủ trì nói xong, radio liền truyền đến thanh âm đặc biệt ôn nhu của Hạ Tiểu Thỏ…

“Chào các bạn, tôi là Hạ Tiểu Thỏ, hôm nay tới đây, một là muốn giao lưu với các bạn, hai là thật hy vọng mọi người giúp tôi tìm một cô gái tên Bạch Trục Nguyệt… Bạch Trục Nguyệt, con trai của tôi thật sự rất yêu cô, cậu ấy hiện tại đang ở bên tôi, nếu cô đang nghe tiết mục này, xin cô nhất định phải nghe một chút, con trai tôi yêu cô như thế nào…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận