Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

203 Kế trong kế 3
Trong mắt cô là muôn vàn vì sao lấp lánh, giống như thật sự đang suy nghĩ lời anh ta nói, sau đó gật đầu phụ họa “Ừm, cô ta thật quá đáng, lần sau nhìn thấy… Em sẽ giúp anh mắng cô ta.”
“Anh đừng giận nữa mà, được không?” Cô đáng thương nhìn anh ta, đôi mắt đen buồn ngủ, chớp mắt.
Lục Nhất Hoài bị cô làm cho không biết nên nói gì, trong lúc nhất thời, l ng ngực giống như có mấy con bướm đang kích động vỗ cánh.
Bàn tay theo ghế sofa cọ xát, giống như muốn loại bỏ cảm giác tê dại đấy.
Anh ta lắc đầu, cười như không cười, không biết vì sao mình phải so đo với một con ma men.
Lời nói của cô chậm hơn rất nhiều “… Giang Đình.”
Gương mặt Lục Nhất Hoài lạnh lùng.
“Buổi sáng ở trong đội ngũ lễ tân đón tiếp khách nước ngoài… Em gặp được một nữ sinh.”
Giọng nói cô rất nhỏ “Cô ấy nói em là ngủ với người ta mới vào được Yến Đại.”
Người đàn ông ngẩng đầu, thấy vẻ mặt cô ủy khuất, không biết do say rượu hay vì sao, dưới ánh sáng đã ửng đỏ.
“Em rất muốn phản bác, thế nhưng hình như những lời cô ấy nói đều là thật.”
Lục Nhất Hoài vừa định cười nhạo một câu Cô thật đúng là tự biết rõ bản thân, lại nghe thấy cô nói thêm “Chẳng qua em sẽ nỗ lực thật tốt, chờ lúc tốt nghiệp, em sẽ không thua kém bất kỳ ai.”
Trong mắt thiếu nữ là dải ngân hà, giống như mong chờ về tương lai “Em sẽ không làm cho anh mất mặt đâu, anh tin em đi, em sẽ trở thành người ưu tú nhất trong đám người này.”
Sau khi nói xong, cô chậm rãi nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn anh ta, thì thào “… Giang Đình…”
Lời này của cô nói trước mặt anh ta, xem như biến tướng thừa nhận thông qua Giang Đình tiến vào Yến Đại.
Lục Nhất Hoài nhìn gương mặt hoa đào tràn đầy xuân sắc của cô một lúc lâu mới rời mắt.
Cô vẫn còn đang nỉ non, trong đầu người đàn ông đột nhiên nảy ra một ý niệm, mấy giây sau, anh ta đột nhiên một lần nữa nhìn chằm chằm cô.
Đôi mắt đen sáng ngời lại sâu hút, không chớp mắt lấy một cái, nhìn chòng chọc.
Mang theo dã tâm của báo khi săn mồi.
“Lâm Chi Nam.” Anh ta thấp giọng gọi.
Cô có chút hoang mang.
“Quên mất tên của em rồi à?” Anh ta cong môi “Em tên Lâm Chi Nam.”
Cô vô thức gật đầu, chớp mắt một cái đã thấy người đàn ông đứng lên đi về phía cô, đứng vững bên cạnh ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống cô.
Bóng đen mang theo áp bách, giống như một con dã thú ẩn mình đã lâu, chuẩn bị tung người đi săn.
Anh ta hướng dẫn từng bước, hỏi “Em từ đâu đến?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận