Chương 206

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 206

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ là nắm lấy chân thôi, nhưng cảm giác thật kỳ lạ, tại sao lại có cảm giác như bị người đàn ông dưới thân lột trần thế này.

Tống Kha cởi xong hai chiếc giày cũng không có hành động thừa thãi nào khác, đứng dậy quay về vị trí cũ.

Boong tàu bị mặt trời chiếu rọi hồi lâu, đứng chân trần lên cảm thấy hơi ấm nóng, Dư Thanh Hoài vô thức co rụt ngón chân lại.

Chuỗi động tác của Tống Kha diễn ra trôi chảy liền mạch, chẳng để lại cho cô chút thời gian nào để thốt lên từ “không”.

Cô liếc nhìn góc nghiêng của Tống Kha đang điều chỉnh đồ câu, rốt cuộc cũng chẳng nói gì, cầm lại cần câu.

Thời gian tiếp theo trôi qua trong êm đềm, xa xa có hải âu bay lướt qua, bóng chim vụt tắt. Mặt nước thi thoảng gợn lên những vòng sóng nhỏ rồi nhanh chóng tan biến. Không ai nói lời nào, chỉ còn lại tiếng máy câu thi thoảng xoay nhẹ ro ro.

Cho đến khi đầu cần của Dư Thanh Hoài lại đột nhiên rung lên. Nhân viên boong tàu hơi chần chừ định bước tới hướng dẫn thì Tống Kha đã sải bước đến trước, dừng lại ngay sau lưng Dư Thanh Hoài.

Dư Thanh Hoài còn chưa kịp quay đầu lại, Tống Kha đã vươn tay phủ lên bàn tay đang cầm cần của cô, phần thịt ngón tay ấn vào hổ khẩu tay cô, từng chút một nới lỏng những ngón tay đang dùng sức quá mức của cô ra. Tay kia của anh nắm lấy phần dưới tay cầm, dẫn dắt cô đưa đầu cần vươn ra xa hơn một chút.

Cô nương theo nhịp điệu của anh để thu dây, dừng một chút, rồi lại thu. Tiếng máy câu xoay ro ro sát bên tai, gió biển lùa vào cổ áo, nhưng cô chỉ cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng sau lưng, dán chặt qua lớp vải áo mỏng manh.

Hơi thở của Tống Kha xâm chiếm lấy cô, cô chợt nhớ ra hình như nhiều năm trước cũng từng có cảnh tượng tương tự, chỉ là khi đó là do cô cố tình, còn bây giờ…

Cô như bị giam cầm, không thể nhúc nhích, Tống Kha đang bao vây lấy cô. Không biết từ lúc nào, một bàn tay anh đã đè lên vai trái cô, phía trên là giọng nói trầm thấp của Tống Kha: “Giữ vững, dồn trọng tâm xuống chân.”

Bàn tay kia nhìn như chỉ đặt nhẹ lên, nhưng chỉ có Dư Thanh Hoài biết, chỉ cần cô cử động, sẽ biết Tống Kha đã dùng bao nhiêu sức lực để khóa chặt lấy cô.

Nhân viên boong tàu sớm đã nhìn rõ tình thế: ở đây chẳng cần đến cậu ta nữa, nên đã lui về khoang thuyền. Lưu Dư cũng lùi về phía quầy bar, trên boong tàu chỉ còn lại Tổng giám đốc Tống và cô Dư.

Lưu Dư nhìn từ xa, thấy Tống Kha đang bao bọc lấy Dư Thanh Hoài, tư thế kia…

Trông chẳng khác nào một cái ôm từ một phía.

Ngoại truyện 4 : Dạ tiệc

Ngoại truyện 4 : Dạ tiệc

Bảy rưỡi tối, tại Trung tâm Triển lãm Bến cảng Viaduct đang diễn ra một buổi dạ tiệc sang trọng.

Đây là sự kiện thường niên lớn nhất của ngành luật New Zealand, quy tụ đông đảo các luật sư danh tiếng, các đối tác của những hãng luật lớn và những nhân vật có tầm ảnh hưởng trong ngành.

Ba mặt của phòng tiệc đều là kính sát đất. Xuyên qua lớp kính trong suốt, có thể thấy mặt nước bên ngoài đang phủ một lớp ánh sáng vụn vỡ lấp lánh.

Sàn nhà được trải thảm màu xám đậm dày cặn, khiến những bước chân thi thoảng lướt qua cũng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Tống Kha đến khá muộn.

Anh bước vào từ cửa ngách, được nhân viên ban tổ chức thì thầm dẫn đường. Sau cái gật đầu nhẹ khi người kia khom người chỉ vị trí, anh lẳng lặng ngồi xuống hàng ghế đầu khu vực khách mời dưới ánh đèn mờ ảo.

Lúc này, trên sân khấu đang chiếu đoạn phim ngắn giới thiệu những người được đề cử. Anh vừa ngồi xuống, vị thành viên Hội đồng Quản trị ngồi cạnh đã quay sang chào hỏi.

Những nhà tài trợ lớn vốn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tập đoàn của Tống Kha gia nhập khi danh sách gần như đã chốt, nhưng lại vung tay rót một khoản tiền tài trợ ở mức cao nhất. Sự hậu thuẫn này đối với ban tổ chức mà nói là vô cùng nặng ký.

Giờ đây, khi được gặp mặt trực tiếp, dù xét về tình hay lý, đối phương cũng nên bày tỏ vài lời cảm kích.

Tuy nhiên, người kia nhanh chóng nhận ra vị doanh nhân trẻ tuổi đến từ nước ngoài này đang để tâm hồn treo ngược cành cây. Anh thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại vài tiếng, nhưng ánh mắt chưa từng rời khỏi bục nhận giải phía trước.

Buổi lễ tiếp tục trao thêm vài hạng mục giải thưởng. Vị thành viên Hội đồng lúc nãy nhận thấy, vào một khoảnh khắc nào đó, người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh bỗng ngồi thẳng lưng, cả người căng cứng như bị thứ gì đó thu hút mãnh liệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận