Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

206 Lục Nhất Hoài thẩm vấn cô 2
“Lúc em còn ở nhà, thường xuyên nhìn thấy… Có người từ bên ngoài mua vợ về.”
Khoảng cách gần trong gang tấc, đôi mắt đen sáng ngời khóa chặt lấy cô, Lâm Chi Nam hơi say rượu nói “Trước đó em nghe bọn họ nói qua, nếu như cô vợ mà không nghe lời… Thì cho uống một bát thuốc… Ngủ một giấc dậy, mọi chuyện đã xảy ra rồi.”
Hai gò má cô ửng hồng lẩm bẩm, ý chính là bất cẩn lúc đám người Trương Cố Dương mời rượu cô, để bọn họ hạ dược.
Ngọn nguồn này khiến cho khóe miệng Lục Nhất Hoài giật giật, thứ đồ chơi này, đúng là thông dụng trên cả nước.
“…”
Câu trả lời phía sau gần như không giống những gì mà trong lòng người đàn ông đã phán đoán, trước khi thiếu nữ đồng ý đã lén lút cài sẵn thời gian để gọi, mặc dù kế hoạch nghìn cân treo sợi tóc, nhưng nếu như có thể nắm giữ thời gian, tuyệt đối có thể tái sinh, không được nữa cô sẽ đập đầu vào tường tự sát, bọn họ cũng không đến mức có khẩu vị nặng như thế.
Trong mắt Lục Nhất Hoài lóe lên một tia ngoài ý muốn, trong lúc cô lẩm bẩm nói thầm, nhất thời không biết nên nói gì.
Cô nhóc này tìm đường sống trong chỗ chết, can đảm này quả thực không tệ.
Anh ta im lặng cười một tiếng, sau khi đạt được câu trả lời như mong muốn thì chuẩn bị chống đỡ khuỷu tay đứng lên, lại phát hiện một vòng mềm mại dán lên cánh tay anh ta.
Người kia đang ôm lấy cánh tay anh ta lắc lư, lông mi còn ướt nhẹp, mặt giống như con mèo mướp, đáng thương lại quật cường.
“Anh… Đừng nóng giận… Được không…”
Tay nhỏ rõ ràng không vòng được, tay còn lại cũng vòng lên cánh tay anh ta, vẫn luôn bao lấy, giống như sợ anh ta chạy.
Xúc cảm lạnh buốt mềm mại khiến cánh tay Lục Nhất Hoài đột nhiên tê dại hơn phân nửa, rõ ràng có thể tùy tiện rút ra, nhưng anh ta lại không động.
“Em thật sự không cố ý muốn… lừa anh đâu.” Cô ngửa đầu nhìn anh ta, bởi vì thẳng thắn mà dường như có chút thanh tỉnh, hai mắt đẫm lệ “Thật ra, người nhà em… Đối xử với em không tốt đẹp gì, chỉ xem em như một món hàng, lên đến cấp ba… Thì bắt em nghỉ học.”
Cô trầm thấp nghẹn ngào “Mỗi ngày ở chung với bọn họ… Em đều lo lắng hãi hùng, sợ chỗ nào đó mình làm không tốt… Bọn họ sẽ tìm lý do đánh em…”
Khoảng cách gần như thế, người đàn ông thấy được môi cô run rẩy, giống như rất khó mở miệng “Sau này trong thôn có… Một ông già muốn cưới em, bọn họ… Bọn họ dùng 10 vạn tệ bán em đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận