Chương 207

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 207

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Xích xích ~” Tiếng bà vừa dứt liền vang lên tiếng mở cửa, đột ngột như vậy, toàn bộ đều nhìn ra hướng cửa.

Thực mau, cửa mở, Mạc Hoa Khôi kéo tay Thu Tiểu Quân, trai tài gái sắc đi đến.

“Ha hả, mẹ, ba, Ba Hãn, ba Nặc, chú Tuyết Dạ, con đã trở về.” Mạc Hoa Khôi mặt mày hớn hở, kéo Thu Tiểu Quân đi vào phòng, vui vẻ ra mặt chào bọn họ.

“Ha hả, con trai, Trục Nguyệt, hoan nghênh các con trở về.” Hạ Tiểu Thỏ vội vàng đi lên trước, nhìn hai người bọn họ, cao hứng nói, “Ăn cơm sáng chưa? Nếu chưa ăn, nói, mẹ đi làm cho các con.”

“Mẹ, chúng con chưa ăn.” Mạc Hoa Khôi thành thật.

“Chào dì, chúng ta cùng đi làm đi.” Thu Tiểu Quân cười cười, có chút ngượng ngùng nói.

“Ha ha, Hoa Khôi, chú Tuyết Dạ chúc mừng cháu ôm được mỹ nhân về.” Lúc này Đông Phương Tuyết Dạ đi tới trước mặt bọn họ, “Các người nói chuyện đi, bữa sáng giao cho chú làm.” Cười nói xong, lập tức bước nhanh đi hướng phòng bếp.

Ai, không thể không nói, bên người Hạ Tiểu Thỏ có đầu bếp thượng đẳng như vậy, thật là bà đã tu luyện mấy đời!

“Trục Nguyệt, tới đây ngồi.” Phụ nữ với phụ nữ có loại thân thiết hơn so với đàn ông, Hạ Tiểu Thỏ kéo tay Thu Tiểu Quân, ngồi ở đối diện sô pha với Mạc Mê cùng Giang Hãn, nhìn ba người chồng của mình, nhiệt tình giới thiệu với cô, “Đây là chồng thứ nhất của dì, Giang Hãn.”

“Chào cháu.” Giang Hãn cười hướng Thu Tiểu Quân gật đầu, mỗi khi Hạ Tiểu Thỏ giới thiệu hắn là chồng thứ nhất của bà, trong lòng hắn thật kiêu ngạo và tự hào.

“Đây là chồng thứ hai của dì, Mạc Mê.” Hạ Tiểu Thỏ tiếp theo giới thiệu, “Ông ấy là ba của Hoa Khôi.”

“Chào cháu.” Hạ Tiểu Thỏ giới thiệu xong, Mạc Mê cũng hướng Thu Tiểu Quân cười gật gật đầu.

“Đây là Nặc, chồng thứ ba của dì.” Âu Dương Nặc ngồi cạnh bên mình, Hạ Tiểu Thỏ quay người, ôm một cánh tay hắn, tự nhiên cười nói, “Chồng thứ ba của dì là tổng thống của Dương quốc.”

Thu Tiểu Quân trăm triệu không nghĩ tới bà có tới ba người chồng, hơn nữa ba người đều siêu quần trác tuyệt như vậy, trên mặt tuy rằng thể hiện ra vẻ kinh ngạc, không thể tưởng tượng, nhưng tâm lý lại có điểm hâm mộ, ghen ghét, và hận, “Ha ha, dì, vậy vị vừa rồi đi phòng bếp làm cho chúng ta bữa sáng? Ông ấy là?”

“Ha ha, đó là Đông Phương Tuyết Dạ, sau cuối tuần sẽ trở thành chồng thứ tư của dì.” Hạ Tiểu Thỏ cao hứng nói.

“A, dì, dì, dì có bốn người chồng?” Thu Tiểu Quân kinh hãi, cảm thấy chuyện này quá không thể tưởng tượng, nói chuyện đều nói lắp lên.

Ăn sáng xong, Mạc Hoa Khôi liền kéo Thu Tiểu Quân vào phòng ngủ trước kia hắn ở.

Phòng ngủ hắn bố trí thật đẹp, từ cửa sổ đã có thể nhìn thấy biển rộng. Thu Tiểu Quân nhìn chung quanh một chút, nâng tay lên sờ sờ cái trán đã hết nóng, vẫn còn chút lo lắng hỏi: “Hoa Khôi, hiện tại đầu còn đau không?”

“Không đau, chính là có điểm mệt, rất muốn ngủ.” Mạc Hoa Khôi lắc đầu, ôm eo thon nhỏ, nhìn khuôn mặt cô, hơi hơi mỉm cười nói.

“Vậy anh ngủ đi.”

“Ừ, anh muốn em ngủ với anh.” Nói những lời này, hắn ôm cô chặt hơn nữa.

“Hoa Khôi, như vậy không tốt, hiện tại là ban ngày, mình anh đi ngủ đi, em đi ra ngoài nói chuyện với mẹ của anh.” Cô nghĩ nghĩ, có điều cố kỵ nói.

Hắn không cho là đúng, mỉm cười, “Trục Nguyệt, không có sao, mặc kệ là ban ngày hay ban đêm, người nhà của anh tuyệt đối đều ngủ chung.” Nói xong, hắn mặc kệ cô có nguyện ý hay không, đem chặn ngang bế cô lên, hướng tới cái giường lớn cách đó không xa.

Đem bế cô lên giường, hắn lập tức cởi bỏ quần áo.

“Uy, anh làm gì? Vì sao cởi hết đồ ra?” Thu Tiểu Quân thấy thế, nhanh chóng ngồi dậy, nhìn hắn đã thoát hết đồ trên người, vẻ mặt buồn bực hỏi.

Hắn cúi đầu nhìn thân thể mình, sau đó nhìn cô, cười đến tà mị lại dâm đãng, “Hắc hắc, Trục Nguyệt, em sao lại khẩn trương vậy? Chẳng lẽ, sợ anh lại ăn em sao?” Vừa nói vừa bò lên giường, ôm cô vào trong ngực, “Đừng khẩn trương, nhẹ nhàng thôi, anh chỉ có thói quen ngủ lõa thể.”

A? Thật là như vậy sao?

Thu Tiểu Quân nhíu mày, nhìn gương mặt gần trong gang tấc, thầm cảm thấy buồn cười nhưng vẫn duy trì thái độ hoài nghi… Hừ, Mạc Hoa Khôi, anh cho rằng em còn không hiểu anh sao? Em ở trong lòng anh, em không tin anh không làm loạn.

Mạc Hoa Khôi nhắm mắt lại, thoạt nhìn giống như thật sự ngủ rất quy củ, nhưng hai phút sau, đôi tay hắn bắt đầu ngứa, vói vào trong váy cô, chậm rãi vuốt ve da thịt trơn bóng như tơ lụa…

Cảm nhận được cái vuốt ve nà, Thu Tiểu Quân không nhịn được muốn cười, cô nâng bàn tay lên, nắm chặt bàn tay xấu xa kia, giả vờ buồn bực hỏi: “Mạc Hoa Khôi, tay anh đang làm gì?”

Mạc Hoa Khôi lúc này mới mở mắt, đô đô miệng, thật vô tội lắc lắc đầu, “Tay anh không làm gì cả, anh chỉ là đang ngủ, vừa rồi đã ngủ rồi.”

“……” Cô cực kỳ vô ngữ.

Tiếp theo, Mạc Hoa Khôi lại nhắm hai mắt lại, như cũ, hai phút sau, tay kia lại một lần bất an, sờ soạng chỗ mẫn cảm trên người cô.

Ách, có câu nói nói rất đúng, không thể nhịn thì đừng có nhịn!

Hắn sờ như vậy, trên người Thu Tiểu Quân cũng vô pháp ngăn cản trào ra từng đợt cảm giác, đôi mắt cô trợn lên, đột nhiên xoay người, đem hắn đè chặt dưới thân, nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, cố ý hung tợn nói: “Mạc Hoa Khôi, anh lại sờ loạn nữa, em sẽ đem anh cho hồn phi phách lạc, anh tin hay không?”

Cô Thu Tiểu Quân là một con quỷ không sợ ánh mặt trời, cũng không cần uống máu, đánh đâu thắng đó, không có gì cản nổi cô nha. Cho dù đêm qua cơ hồ vẫn luôn cùng hắn ân ân ái ái cũng sẽ không cảm thấy quá mệt mỏi, giờ phút này cho dù lại lần nữa cùng hắn mất hồn vài lần, sợ là cũng không mệt mỏi gì.

Mạc Hoa Khôi suy nghĩ một chút, nhìn cô rồi nghẹn cười lắc đầu, “Trục Nguyệt, anh không tin ~ ách ~” nào biết giọng nói còn chưa xong, miệng đã bị đôi môi anh đào lấp xuống…

Bình luận (0)

Để lại bình luận