Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tấm Lưng Rắn Rỏi Và Dục Vọng Thầm Kín
Một tuần lễ trôi qua tại điểm trường vùng cao, Trình Nặc mới thấm thía thế nào là sự khắc nghiệt của việc gieo chữ nơi rẻo cao. Những đứa trẻ ở đây, tư duy và khả năng tiếp nhận khác xa so với những học sinh thành phố mà cô từng tiếp xúc. Cô phải giảng đi giảng lại, kiên nhẫn đến mức cổ họng khô rát, may mắn lắm mới có một vài đứa bé bập bẹ trả lời đúng ý. Nhưng chỉ cần nhìn thấy ánh mắt lấp lánh hiểu bài của chúng, bao nhiêu mệt mỏi trong cô lại tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng âm ỉ.
Tuần lễ đầu tiên này, cô đã trải nghiệm đủ mọi cung bậc cảm xúc, nếm trải cái khổ cực mà trước nay cô chưa từng nghĩ tới. Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, tuy không quá áp lực về chuyên môn nhưng nỗi lo âu về phương pháp giảng dạy sao cho phù hợp cứ đè nặng lên tâm trí cô gái trẻ.
Điều phiền toái nhất chính là cái chân trái. Khớp gối vẫn đau nhức âm ỉ mỗi khi cử động mạnh, khiến việc đi lại trở thành cực hình. Đường núi thì dốc đứng, đá lởm chởm, với một cô tiểu thư quen đi giày cao gót trên đường nhựa phẳng lì như Trình Nặc, mỗi bước đi đều là một thử thách.
Cũng may, cô có một “chiếc xe đạp chạy bằng cơm” vô cùng tận tụy – Hứa Đồng Chu.
Chàng thiếu niên ấy mỗi ngày đều đặn đưa đón cô, biến tấm lưng vững chãi của mình thành phương tiện di chuyển cho cô giáo. Ban đầu, Trình Nặc ngại chín cả mặt, sợ dân làng dị nghị. Nhưng người dân ở đây dường như rất quý cô giáo thành phố, gặp trên đường họ chỉ cười hiền lành, còn dặn dò Hứa Đồng Chu phải cõng cô giáo cho cẩn thận. Hơn nữa, việc có bé Hứa Đồng Nhạc đi cùng cũng giúp cô bớt đi phần nào sự ngượng ngùng, yên tâm hưởng thụ sự chăm sóc đặc biệt này.
Thế nhưng, Hứa Đồng Nhạc không thể lúc nào cũng kè kè bên cạnh làm kỳ đà cản mũi. Dạo này thím Vương bận rộn sang nhà dì Thẩm ở sườn núi bên kia để làm đế giày kiếm thêm thu nhập, nên Đồng Nhạc tan học là phải chạy vội về lo việc nhà.
Lúc này, con đường nhỏ cạnh trường học chỉ còn lại bóng dáng cao gầy của Hứa Đồng Chu đứng đợi.
Trình Nặc giờ đây đã quen hơi bén tiếng, từ xa nhìn thấy chàng trai da ngăm đen đứng đợi mình bên bờ ruộng, lòng cô lại dấy lên một cảm giác an tâm kỳ lạ. Cô mỉm cười vẫy tay chào, còn cậu thì như một chú cún lớn, thấy chủ là lao nhanh tới. Vẫn cái vẻ nhút nhát ấy, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ lẳng lặng xoay người, khom lưng xuống thấp, ra hiệu cho cô leo lên.
Trình Nặc cũng thầm thắc mắc. Rõ ràng hôm trời mưa, khi cậu giúp cô xoa bóp chân, hai người đã trò chuyện rất cởi mở, ánh mắt cậu nhìn cô lúc đó táo bạo và rực lửa biết bao. Vậy mà giờ đây, cậu lại quay về vỏ bọc của một thiếu niên hay e thẹn. Cô không vạch trần, chỉ thầm nghĩ chắc là tâm lý thất thường của tuổi dậy thì.
Cô nhẹ nhàng áp người lên tấm lưng rộng của cậu. Hứa Đồng Chu xốc cô lên, bước đi vững chãi, cẩn thận từng chút một. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức không thể gần hơn. Trình Nặc vòng tay qua cổ cậu, ngực cô áp sát vào lưng cậu, cảm nhận rõ từng nhịp thở, từng sự chuyển động của cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo mỏng.
“Đồng Chu này, tôi thấy chân cũng đỡ nhiều rồi. Tuần sau tôi sẽ tự đi, không làm phiền em nữa đâu.”
Giọng nói ngọt ngào của cô phả vào tai Hứa Đồng Chu, khiến sống lưng cậu tê rần. Cô đâu biết rằng, tuần qua, để có thời gian đưa đón cô, cậu đã phải dậy từ tờ mờ sáng, ra đồng làm việc cật lực rồi chạy về tắm rửa sạch sẽ mới dám đến trường. Tối đến lại tranh thủ dắt trâu về sớm. Tất cả chỉ để được cõng cô, được cảm nhận cơ thể mềm mại của cô áp lên người mình.
Nghe cô nói vậy, bước chân Hứa Đồng Chu khựng lại một nhịp.
“Vâng… Mai là cuối tuần được nghỉ, chị cứ ở nhà nghỉ ngơi cho lại sức. Nếu tuần sau chân chị khỏi hẳn thì em không đưa nữa.” Giọng cậu trầm xuống, có chút tiếc nuối không che giấu được.
Cậu xốc cô lên cao hơn một chút để lấy lại thế. Theo quán tính, Trình Nặc kẹp chặt hai đùi vào eo cậu để khỏi tuột. Động tác vô tình ấy khiến hai đùi non mềm của cô cọ xát vào hông cậu, nơi hạ bộ của chàng trai trẻ lập tức rục rịch, “thằng nhỏ” bên trong quần cựa quậy muốn ngóc đầu dậy chào cờ.
“Được. À mà cuối tuần ở đây mọi người thường làm gì thế?” Trình Nặc tò mò hỏi, cô muốn tìm chút niềm vui giải trí ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Hứa Đồng Chu cố gắng điều chỉnh hơi thở, mắt nhìn chằm chằm xuống đường để tránh ổ gà, giọng khàn khàn đáp: “Cuối tuần này có phiên chợ thị trấn. Em phải đi họp chợ, mang mấy thứ mẹ làm đi bán kiếm chút tiền.”
“Họp chợ sao?” Mắt Trình Nặc sáng lên.
Ở đây nửa tháng, cô như người rừng bị cắt đứt liên lạc với thế giới văn minh. Điện thoại hết pin tắt ngóm từ lâu vì không tìm được chỗ sạc. Cô nhớ nhà, nhớ bạn bè, và nhớ những tiện nghi của thành phố đến phát điên.
“Chợ có đông không em? Có cửa hàng, có điện không?” Giọng cô đầy phấn khích, hai tay siết nhẹ cổ cậu.
“Đông lắm chị ạ. Chợ thị trấn hai tuần mới họp một lần, náo nhiệt hơn chợ làng nhiều. Có sạp hàng, có cả cửa hàng lớn nữa.”
Nghe đến đó, Trình Nặc không kiềm chế được nữa, bộ ngực mềm mại ép chặt vào lưng Hứa Đồng Chu, cô reo lên: “Cho tôi đi cùng được không? Tôi muốn đi họp chợ với em!”
Nếu có cửa hàng, chắc chắn sẽ có điện. Cô có thể sạc pin, có thể gọi về nhà, gọi cho Điền Mục. Hy vọng duy nhất của cô lúc này dồn hết vào phiên chợ ngày mai.
Hứa Đồng Chu im lặng một chút rồi gật đầu. Trong lòng cậu dâng lên một niềm vui sướng điên cuồng. Được đi cùng cô, được ở riêng với cô cả một ngày dài, dù chỉ là đi bộ đường núi xa xôi, với cậu đó cũng là một ân huệ.
Cậu chỉ mong cô nhìn cậu nhiều hơn một chút. Dù biết mình chỉ là ngọn cỏ ven đường ngước nhìn mây trắng trên cao, nhưng cậu vẫn tham lam muốn giữ lấy đám mây ấy cho riêng mình, dù chỉ là trong khoảnh khắc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận