Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

209 Hơi H, ý loạn tình mê 2
Không nhận được đáp lại, mặt cô gái dán lên cánh tay anh ta cọ cọ, giọng nói nũng nịu “Có được không thế…”
Nhìn dáng vẻ này của cô, không đồng ý là không xong, người đàn ông bị cô làm cho không giận nổi, từ trong lỗ mũi miễn cưỡng ừ một tiếng.
“Vậy anh… Anh…” Cô bắt đầu được voi đòi tiên, Lục Nhất Hoài liếc cô
Lâm Chi Nam nói “Anh đừng nói cho… Người kia, Lục Nhất Hoài ý.”
Người kia? Đây là ghét đến mức nào.
Lục Nhất Hoài cười khẩy một tiếng, lại nghe cô phát biểu “Anh ta mà biết sẽ đuổi em đi.”
“…”
Lâm Chi Nam nói xong còn rất đau lòng, nước mắt ẩm ướt lại rơi lên cánh tay anh ta, lẩm bẩm “Anh ta sẽ báo cảnh sát đến bắt em… Sẽ nhục nhã em trước mặt người khác, khiến cho em khó chịu, tống em vào trong ngục giam, anh đừng nói cho anh ta biết có được không?”
Lời này trực tiếp khiến cho sắc mặt người đàn ông âm trầm.
Ở trong mắt cô, thì ra Lục Nhất Hoài anh ta chính là tên tiểu nhân không chuyện ác nào không làm.
Báo cảnh sát, nhục nhã, sao cô không nói nhốt cô vào phòng tối luôn đi.
Trong lòng người đàn ông đột nhiên dâng lên cảm giác đè nén và bực bội trước nay chưa từng có.
Dựa vào cái gì chứ? Ba lần bốn lượt người bị giày vò là Lục Nhất Hoài anh ta, người bị trả đũa cùng vẫn là anh ta.
Nước bẩn gì cũng dội lên đầu anh ta, chỉ Giang Đình là người tốt đúng không.
Có bản lĩnh thì cô gọi Giang Đình đến thu dọn tàn cục cho cô đi.
Người con gái dưới thân còn rưng rưng ôm cánh tay anh ta, nói đừng cho Lục Nhất Hoài biết, nếu không anh ta sẽ đánh cô.
Lục Nhất Hoài không khỏi chán nản, đưa tay véo vào mặt cô một cái “Lục Nhất Hoài không phải người như thế ”
“Ôi chao ” Cô đau đớn kêu lên một tiếng, mũi cũng đỏ lên, nước mắt rưng rưng nhìn chằm chằm anh ta.
Xúc cảm trơn nhẵn khiến người đàn ông nhíu mày, tay không nhịn được xoa nhẹ hai lần, cô lập tức không thuận theo, che mặt bĩu môi, vừa khóc thút thít vừa lên án anh ta.
Đứt quãng nói anh ta chỉ biết ức hiếp cô, mặt cô sắp bị véo sưng lên, lần trước ở trên xe cũng là như thế, về nhà cũng là như vậy.
Lần trước? Ở đâu ra lần trước, khóe môi Lục Nhất Hoài giật giật, cô buông tay ra, giọng mũi ồm ồm “Anh không nói cho anh ta… Em sẽ tha thứ cho anh.”
Lục Nhất Hoài “…”
“Có được không thế?” Không nhận được đáp lại, cô lại cọ lên cánh tay anh ta, nũng nịu “Có được không…”
Người đàn ông còn có thể nói gì, cắn răng im lặng gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận