Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

211 Hơi H, ý loạn tình mê 4
Nụ hôn của đàn ông tuyệt đối sẽ không giống như phụ nữ chỉ lướt qua là thôi, dịu dàng như thế, chỉ một lát đầu lưỡi đã theo khóe miệng chui vào.
Anh ta dữ dội, từng bước ép sát, ở trong miệng cô gái quấy đền long trời lở đất, trong veo khó nói lên lời khiến nhịp tim anh ta đập như sấm, mạch đập như trống, máu trong người cũng theo đó sôi trào.
Ngay cả khí lực né tránh Lâm Chi Nam cũng không có.
Lần trước lướt qua thôi đã khiến Lục Nhất Hoài không buông tha mỗi tấc trong miệng cô, giống như cuồng phong quét qua.
Lâm Chi Nam không theo kịp tiết tấu của anh ta, lắc đầu nghẹn ngào, mũi cọ qua cọ lại trên mặt anh ta, râu trên cằm Lục Nhất Hoài cọ vào mặt cô
Hơi thở người đàn ông nặng nề, hạ miệng cũng nặng, đem bàn tay nhỏ đang giãy dụa của cô cố định trên đỉnh đầu, hôn sâu hơn.
Cơ bắp trần trụi trên người anh ta kề sát với trước ngực sung mãn mềm mại kia, trong lúc nâng lên hạ xuống, hình dáng tròn trịa đó hoàn toàn thay đổi dáng vẻ.
Trong giây lát cởi vạt áo lông của cô ra, Lục Nhất Hoài có nửa giây tỉnh táo, anh ta hoảng hốt biết cô gái dưới thân là ai, là người mà anh ta tuyệt đối không thể chậm vào, không thể sinh ra suy nghĩ xằng bậy.
Nhưng sự vui vẻ và sự hưng phấn mà trước nay chưa từng có dọc xương sống một đường đi lên não, từng đợt sóng che đậy đi lý trí, cho dù làm như thế nào thì người đàn ông cũng cảm thấy không đủ, sau cùng bàn tay vượt qua áo ngực, nắm chặt một bên đẫy đà của cô.
“Ừm a…”
Hừng hực nhiệt hỏa thiêu đốt trước ngực cô gần như không còn, Lâm Chi Nam rung động đến tột đỉnh, cô càng tránh, người đàn ông càng thêm hung hăng tóm lấy, giống như xoa lấy trái tim của con thỏ nhỏ, đời đời kiếp kiếp đều nằm trong tay anh ta.
Lâm Chi Nam sắp bị nhào nặn đến mức tan ra, bàn tay thô to nóng rực lặp đi lặp lại nhào nặn gò bồng đảo, sóng nhiệt từng đợt đánh tới.
Cô khẽ rên ɾỉ, vịn lấy người anh ta, nắm tay nhỏ bị anh ta kìm lại chỗ sâu trên ghế sofa, một tay khác gian nan di chuyển trên phần lưng nóng hổi của Lục Nhất Hoài, chạm đến nhóm lửa.
Người đàn ông này và Giang Đình hoàn toàn khác biệt, cả người đều là cơ bắp cường tráng, giống như tấm thép nghiền ép, ngay cả chút ôn nhu cũng không cho cô, giống như một con sói ẩn núp trong bóng tối chém tận giết tuyệt.
Cô cọ chân lên bắp đùi tráng kiện của anh ta, ý đồ từ trong miệng anh ta tìm được một đường sống, gian nan hôn trả anh ta, Lục Nhất Hoài quấn lấy lưỡi cô an ủi một phen, sau đó hôn dọc theo cổ cô hướng xuống dưới, những nơi đi qua giống như nhiệt hỏa lao nhanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận