Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người có tính tình tốt đến đâu vào lúc này cũng khó tránh khỏi có một chút cảm xúc, Trần Hoài Tự mặt không chút thay đổi xốc chăn lên, khuôn mặt lạnh lùng đi tới cửa, ngay cả mắt mèo cũng quên nhìn, dùng sức kéo cửa ra
Nương theo không khí cực lạnh ngoài cửa, một nắm tuyết lạnh lẽo đánh tới trước mặt, tuyết ướt lạnh rơi trên tóc, trên mặt, ăn mòn sự ấm áp, có vài mảnh thậm chí trượt vào trong cổ áo.
“Surprise!”
Giọng nữ lảnh lót ngọt ngào vang lên, Trần Hoài Tự nhíu mày phủi tuyết trên mặt, không có kiên nhẫn vừa định lạnh giọng khiển trách, lại dừng lại khi nhìn rõ người trước mắt.
Cô gái mặc áo lông màu trắng, trên đầu đội một cái mũ nhung, mặt rất nhỏ, đôi mắt trong trẻo, độ cong đuôi mắt câu người, chóp mũi bởi vì lạnh mà có chút phiếm hồng, đang xinh đẹp đắc ý nhìn anh, hiển nhiên là đối với kiệt tác “Tập kích” của mình vô cùng hài lòng.
Giống như vải vẽ tranh đường nét hỗn độn trong phần mềm bị xóa sạch nội dung, tất cả tích tụ đều bị quét sạch.
Nỗi bực bội trong lòng anh lập tức biến mất.
Nhưng đến khi đối phương thấy rõ mặt Trần Hoài Tự, vẻ mặt trong nháy mắt từ kinh ngạc biến thành kích động.
Ngôn Trăn vốn tưởng rằng người mở cửa sẽ là Ngôn Chiêu, cho nên chuẩn bị “lễ vật” trêu chọc anh một chút, nhưng không nghĩ tới lại làm đổ nhầm người. Xấu hổ xấu hổ nảy sinh, cô kiễng chân, luống cuống tay chân phủi tuyết trên mái tóc anh, liên tục xin lỗi.
“Không có việc gì.” Trần Hoài Tự hơi cúi đầu, thuận tiện cho động tác của cô, ánh mắt lơ đãng rơi xuống hai bên mũ cô, theo động tác của cô nhảy lên một cái, giống như đuôi thỏ.
Dễ thương quá.
Mười phút sau, trên sô pha phòng khách ngồi ba người.
“Ai bảo em tới?” Ngôn Chiêu vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, vểnh chân, không có chút thích thú, “Một mình em chạy tới đây, mẹ có biết không?”
“Biểu tình của anh là thế nào? Em ngồi máy bay gần ba mươi giờ! Ninh Xuyên không có chuyến bay thẳng, em từ Dubai chuyển máy bay tới. ” Ngôn Trăn rất là bất mãn,” Em ngàn dặm xa xôi tới thăm anh, anh liền tỏ thái độ này đối với em? ”
” À, cho nên mẹ không biết. ” Ngôn Chiêu cũng không để ý đến bài tình cảm của cô, lạnh lùng lấy điện thoại di động ra, mở máy, làm bộ muốn gọi điện thoại.
” Ngôn Chiêu! ” Ngôn Trăn vội vàng nhào tới bắt lấy tay anh,” Anh sao lại như vậy! ”
Ngôn Chiêu ném điện thoại qua một bên, dùng sức bóp chặt hai bên má cô: ” Không báo trước trong nhà cũng không nói với anh một tiếng, cứ như vậy xúc động một mình chạy đến Mỹ, lỡ như trên đường xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận