Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai má Ngôn Trăn bị bóp chặt, môi đè ép, không có cách nào nói rõ ràng, chỉ có thể dùng cặp mắt ủy khuất nhìn anh xin tha.
Ngôn Chiêu thật sự có chút tức giận vì sự kích động của em gái nhỏ, hơn nữa mệt mỏi suốt đêm làm cho đầu óc anh không rõ ràng lắm, trong lúc nhất thời cường độ ra tay không biết nặng nhẹ, làn da Ngôn Trăn mỏng manh, rất nhanh bị anh bóp ra vết đỏ.
Anh kịp phản ứng, buông tay ra, “Chậc” một tiếng: “Quên đi.”
” Vé máy bay trở về khi nào? Anh đưa em ra sân bay. ”
” Ba ngày sau, cho nên phải tranh thủ thời gian chơi cho vui. ” Ngôn Trăn thấy Ngôn Chiêu không truy cứu nữa, không thèm để ý tùy ý xoa xoa hai má, lấy ra máy tính bảng hưng phấn nói, ” Trước khi em đến đã lên rất nhiều kế hoạch, ví dụ như bãi biển Revere ở đây, chợ Quincy, còn có –”
” Ngôn Trăn.” Ngôn Chiêu ngắt lời cô,” Bây giờ là mùa đông, anh nhớ không lầm thì tuần sau Boston sẽ có bão tuyết, em cảm thấy thời tiết này thích hợp du lịch? Bây giờ em đi trên bãi cát, lớn khái sẽ bị gió thổi không bao giờ muốn đến thành phố này nữa. ”
Thấy vẻ mặt uể oải của cô, Ngôn Chiêu nhận thua thở dài: ” Viện bảo tàng và trường học các loại vẫn có thể đi dạo một vòng, đến lúc đó dẫn em đi. ”
” Được! Em đã chuẩn bị xong, vậy lát nữa chúng ta sẽ – ”
” Hôm nay không được, anh muốn ngủ. ”
Ngôn Chiêu đứng dậy, ” Tối qua chúng ta vừa thức cả đêm, tinh thần không tốt lắm. Buổi tối sẽ dẫn em ra ngoài ăn cơm. ”
Suy nghĩ của anh rất đơn giản, mùa đông vốn không phải là thời cơ tốt nhất để du lịch ở thành phố này, Ngôn Trăn lần này tới đây cũng không khỏi quá trùng hợp, rất nhiều thắng cảnh cũng không có cách nào chiêm ngưỡng lúc đẹp nhất. Nhưng vấn đề cũng không lớn, về sau chỉ cần cô muốn đến, cũng chỉ là chuyện một tấm vé máy bay, không kém mấy ngày nay.
“Ồ… vậy thì chính em…”
Âm cuối kéo dài, mang theo thất vọng rõ ràng.
Một mảnh yên tĩnh, Trần Hoài Tự ngồi ở một bên đột nhiên mở miệng: ” Tôi có thể dẫn em đi. ”
Hai anh em đồng thời chuyển ánh mắt hướng về phía anh, không chút che dấu kinh ngạc.
” Các anh vừa mới thức cả đêm…”
” Không sao, tối qua anh đã ngủ một lát. ” Trần Hoài Tự hời hợt nói dối, ” Nếu đã tới, nhân lúc hôm nay không có tuyết rơi, nên đi dạo một chút. ”
Ngôn Chiêu nhìn Ngôn Trăn, do dự một hồi, thở dài: ” Vậy làm phiền cậu. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận