Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa Trần Tuấn Sinh càng thích trói chặt con gái, dẫn con gái theo bên cạnh mọi lúc mọi nơi, như vậy mới yên tâm được.
Hiểu Nhu cuối cùng cũng thu được tự do vui tới phát khóc. Tuy cô không thích bữa tiệc xã giao với bầu không khí thương nghiệp dày đặc như vậy, nhưng hiện tại chỉ cần cho cô rời khỏi khách sạn, kêu cô đi đâu cô cũng nguyện ý!
Buổi chiều, Trần Tuấn Sinh sắp xếp trợ lý đi đón Hiểu Nhu tới thẩm mỹ viện dưỡng da, trang điểm, tạo hình, buổi tối lại dẫn con gái đã trang điểm tỉ mỉ tới dự tiệc chúc mừng.
Trên tiệc rượu, đủ loại nam sĩ thành công mặc tây trang giày da và nữ sĩ danh viện ăn uống linh đình, náo nhiệt vô cùng.
Tuy Hiểu Nhu là “tiểu công chúa Trần thị” lớn danh đỉnh đỉnh, nhưng cũng có rất nhiều người mới được gặp cô lần đầu, sôi nổi tiến lên chào đón.
Hiểu Nhu cũng không am hiểu tiệc xã giao kiểu này, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo phía sau ba ba, giữ nguyên nụ cười mỉm khéo léo, khi nên chào thì chào, dáng vẻ bảo bối ngoan ngoãn cực kỳ được người ưa thích.
Sau khi hàn huyên một phen, mấy lớn lão thương nghiệp nhập tọa. Đáng ra tiệc rượu nên bắt đầu rồi mới phải, nhưng dường như lão tổng của công ty đối phương còn chưa tới, mọi người chỉ đành tiếp tục trò chuyện về kinh tế tài chính, còn cả tình hình chính trị đương thời, khiến Hiểu Nhu không thể xen nổi một câu.
Ngay lúc Hiểu Nhu chán tới mức muốn ngáp dài, cuối cùng ngoài cửa phòng cũng vang lên tiếng gõ cửa.
Phục vụ nhiệt tình đưa một thanh niên tuấn mỹ vào trong, tiếp đó, trong phòng vang lên tiếng hoan nghênh nhiệt liệt.
“Phương tổng, anh mới muộn, lát nữa phải tự phạt ba ly.”
“Phương tổng, chúng tôi chờ anh lâu lắm rồi, mau ngồi vào bàn.”
Hiểu Nhu ngẩng đầu nhìn về phía người tới, đôi mắt lập tức đối diện với gương mặt thanh lãnh lại cấm dục kia. Trái tim cô sợ tới độ co rụt mạnh một cái, bàn tay nắm chặt lấy bộ lễ phục trên đùi mình.
Mẹ ơi! Ai có thể nói cho cô biết vì sao đối tượng tình một đêm của cô lại xuất hiện ở chỗ này không!
“Phương tổng, tới trễ nha.” Trần Tuấn Sinh đứng dậy bắt tay với Phương Dật Hiên, kéo anh ta ngồi xuống vị trí bên cạnh mình: “Tới, mời ngồi mời ngồi.”
Vì vai chính trong bữa tiệc đêm nay vốn là Trần Tuấn Sinh và Phương Dật Hiên, cho nên chủ vị cũng được chuẩn bị cho hai người bọn họ.
“Phương tổng, tôi nói này, lão Trần đã chăm sóc anh tới độ đặt tiệc rượu ở đây, sao anh còn có thể khoan thai tới muộn?”
Lời này mang theo chút ý vị châm ngòi, ngay cả người không am hiểu thương trường như Hiểu Nhu cũng có thể nghe được trong lời này chẳng có ý tốt.
Cô nhìn về phía người nói chuyện. Đây là một người đàn ông trung niên tướng mạo hơi cay nghiệt, cho dù trên mặt hiện lên ý cười nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy không thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận