Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

216 Hơi H, dùng miệng ngậm 1
Bên ngoài cửa xoay tuyết đang rơi như lông ngỗng, bên trong lớn sảnh lại ấm áp thích hợp, làm cho người ta buồn ngủ.
Lúc một đoàn người làm thủ tục trước quầy lễ tân, Lâm Chi Nam cởi áσ khoác dê nhung vắt lên cánh tay Giang Đình, người đàn ông phía sau cho cô một ánh mắt sắc như dao, cô chơi xấu cười, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái, mát mẻ hơn.
Nơi này không lạnh như những gì cô tưởng tượng, mặc dù đến gần biên giới phía bắc, nhưng thời tiết khô ráo, ánh nắng rất đủ, tốt hơn Đế Đô ẩm lạnh khiến cho người ta khó lòng mà tiếp nhận.
Thật là, người đàn ông này nhìn thấy cô mặc dày như thế còn không ngăn cản.
Đang hướng về phía Giang Đình trợn mắt thật lâu, chẳng biết từ khi nào Diêu Phong đã đi đến bên cạnh cô, một gương mặt rất anh tuấn.
Đại ý là anh ta đã đoán được trước, ba lần bốn lượt đều không mời được Giang Đình, để cho cô ra tay chỉ là chuyện vài phút, vô cùng trâu bò.
Giang Đình đứng ở bên cạnh cũng nghe được mấy lời này, cơ thể không nhúc nhích, chỉ nhìn xuống dưới, muốn cười lại không cười nhìn qua.
Lúc chạm mắt với người đàn ông, con ngươi Lâm Chi Nam chuyển loạn, chột dạ sờ lên mũi.
Trâu bò cái quỷ gì, cô ăn thiệt thòi rất lớn đấy.
Buổi tối mấy hôm trước, cô thật vất vả mới tìm được cơ hội cùng Giang Đình nói chuyện này, nghĩ đến đàn ông cấm dục cấp trên đều là động vật nửa thân dưới, chỉ cần cô nũng nịu, ra sức một chút là…
Vì vậy…
“Đi mà, đi mà…” Lâm Chi Nam khẽ cắn lên mũi anh ta, làm nũng “Em còn chưa từng đến Tây Xương đâu, nghe nói đấy là quê hương của tuyết… Ách… Rất đẹp.”
Trong chỗ sâu trên ghế sofa, thiếu nữ trần ͙truồng dạng chân ngồi lên bắp đùi Giang Đình, trên dưới vuốt ve, cánh tay giống như ngó sen vòng lên ôm lấy cổ anh ta.
Mồ hôi dọc theo phần cổ mảnh khảnh chảy qua bộ ngực sữa, cô động tình dữ dội, cũng mệt mỏi đến mức thở hổn hển.
Sau mấy lần hoan ái, người đàn ông càng lúc càng quá đáng, bàn tay đặt trên ghế sofa, miễn cưỡng dựa vào phía sau một chút, ánh mắt đen âm u sắc bén, chăm chú khóa chặt lấy cô, không nhúc nhích.
Quần áo vẫn ổn thỏa, chỉ có phần ngực rộng mở, hoàn toàn chính là dáng vẻ mặt người dạ thú.
“Tết nguyên đán công ty rất bận… Ừm…” Ánh mắt Giang Đình có chút nghiền ngẫm, khàn giọng hôn lên miệng cô một cái rồi nói “Chắc là không có thời gian đến đấy.”
Nhìn sức lực cô hoàn toàn không đủ, càng lúc càng qua loa, Giang Đình nhướng mày, nắm chặt cái mông nhỏ của cô, hông mình ưỡn mạnh lên môi cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận