Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triển Du lập tức chỉnh lại thần sắc, nghiêm mặt nói: “Tối hôm qua Nam Trân mời em đến tham gia cuộc tụ hội của các tiểu thư gì đó, ở câu lạc bộ Haiya, em nghi bọn họ có âm mưu gì đó. Còn nữa, tối qua đột nhiên Nam Khôn đưa em một chiếc đồng hồ, em đã kiểm tra thử, bên trong có thiết bị định vị, hơn nữa món đồ này rất lợi hại, không thể tháo ra, nếu tháo ra thì đồng hồ sẽ thành phế thải, chỉ có thể dùng thiết bị chặn sóng ngăn lại.”

“Anh đang muốn nói chuyện này với hai người, tối hôm qua xe của Nam Trân bị người ta động chân động tay, hơn nữa hôm qua Chiến Cát gửi tin tức cho anh nói người của nhà họ Nam gần đây đã tiếp xúc với tập đoàn Hắc Hổ (tổ chức lính đánh thuê ở Trung Đông), cụ thể là ai thì bên kia không nói, nhưng mấy ngày nữa nhất định nhà họ Nam sẽ xảy ra chuyện, em phải cẩn thận một chút.”

Triển Du nghe vậy khẽ nhíu đôi mày thanh tú lại: “Rốt cuộc mấy người này muốn làm gì đây?”

Mục Hàn nói: “Anh và Hình Thiên đã cẩn thận phân tích, cảm thấy người đứng sau có thể là lão quỷ Nam Uy. Sau khi Nam Khôn nắm quyền thì chức tổng giám đốc của Xích Thủy vẫn bỏ trống, tuần sau bọn họ sẽ mở cuộc họp ban giám đốc, trước mắt người có tư cách ngồi lên vị trí đó nhất là ba anh em Nam Uy, Nam Hiểu Văn không tranh giành quyền thế nhiều năm rồi, lúc này không thể nào chen vào nữa. Lão nhị Nam Trọng trước nay dã tâm có thừa, năng lực lại không đủ. Chỉ có Nam Uy là người bụng dạ nham hiểm, quỷ kế đa đoan nhất. Bọn anh đoán lần này hắn muốn mượn cơ hội này để giá họa cho Nam Trọng.”

Lão nhị của nhà họ Nam lần trước đã mượn danh Xích Thủy vụng trộm nhà họ Nam buôn bán kim cương lậu, việc này đã làm cho ban giám đốc cùng Nam Khôn rất bất mãn, lần này nếu lại mang thêm tội danh giết hại người thân, vậy cho dù Nam Khôn chịu tha cho ông ta thì mấy nguyên lão trong ban giám đốc cũng sẽ không đồng ý cho ông ta giữ chức.

Triển Du cũng hiểu phần nào về lão hồ ly Nam Uy kia nhưng trong lòng vẫn có chút khó hiểu: “Nói vậy là ông ta muốn vu oan giá họa, có Nam Trân diễn trò với lão là đủ rồi, sao còn phải dùng nhiều tiền đi thuê sát thủ, không phải đã làm chuyện thừa sao?”

“Đây cũng là chỗ bọn anh khó hiểu nhất, nếu như người thuê sát thủ không phải Nam Uy thì cũng chỉ còn Nam Trọng và Nam Khôn. Thật ra Nam Khôn cũng không có nhiều khả năng lắm, lão gia đã để lại cho hắn một đội quân tinh nhuệ trung thành nhất, đến nay bọn họ cũng chưa từng xuất hiện ngoài ánh sáng, hơn nữa thân thủ của bọn họ tuyệt đối chỉ hơn chứ không kém tổ chức Hắc Hổ, căn bản hắn không cần phải thuê sát thủ.”

Hình Thiên tiếp lời: “Anh cảm thấy Nam Uy đáng nghi nhất, Nam Trọng ông ta thuê người để giết ai chứ? Giết Nam Trân sao? Đầu óc của ông ta cũng đâu có mọc đậu, hay là giết anh của ông ta? Chuyện này lại càng không có sức thuyết phục, giết Nam Uy chẳng phải đã giúp Nam Khôn trừ bớt chướng ngại vật sao, ông ta ngu vậy sao?”

“Hai người nói xem không phải Nam Uy muốn thuê người giết em chứ?”

Triển Du suy đoán trong đầu: “Người nào trong nhà họ Nam cũng biết Nam Trọng trời sinh đã sĩ diện, lại có lòng thích đi trả thù, việc buôn lậu lần trước Nam Khôn đã làm đẹp mặt ông ta trước ban giám đốc, xem ra nhất định là ông ta lòng đầy thù hận. Gần đây những hành vi của Nam Khôn đều vô tình hay cố ý nhắc nhở cho mọi người thấy, em rất được sủng. Hôm nay em ra ngoài chơi, cuối cùng em và Nam Trân đều xảy ra chuyện, nhất định Nam Khôn sẽ truy cứu, trong tình huống này, người thứ nhất hắn hoài nghi sẽ là ai?”

Đáp án không cần nói cũng biết.

Một câu nói làm bừng tỉnh người đang nằm mộng, Mục Hàn chợt nói: “Đúng vậy, giết em, lại gây tiếng bẩn cho Nam Trọng, chuyện này đối với Nam Uy mà nói không thể nghi ngờ chính là biện pháp hữu hiệu nhất. Nhưng bây giờ chúng ta không có cách nào biết rõ kế hoạch của bọn họ, hôm nay em ra ngoài chơi nhất địn phải tỉnh táo một chút.”

Triển Du có chút tức giận: “Em khinh, mấy tên rùa thối tha này, xem mạng người như cỏ rác, quả thật bọn họ đã coi trời bằng vung.”

“Vãi trứng…Em yêu à, không đáng tức giận vì mấy tên súc sinh đó đâu.” Giọng điệu đồng chí Hình Thiên nghe như đang ngái ngủ nói.

Triển Du vui mừng: “Em không có trứng, vãi không được nha, nếu không thì anh cho em mượn vào trái trứng để em vãi đi?”

Mục Hàn: “…”

Khi hai người đang đấu võ mồm thì điện thoại trong phòng ngủ vang lên.

Triển Du biến sắc: “Nhất định là Nam Trân gọi đến, em rút đây.”

Mục Hàn: “Được rồi, đề cao cảnh giác, luôn giữ liên lạc.”

Đôi mắt phượng của Triển Du híp lại, hàng lông mi thật dài xẹt qua một vẻ sắc bén kiên định: “Yên tâm, em biết phải làm thế nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận