Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đưa tay nhận lấy khăn giấy cô đưa, vô tình lướt qua bàn tay cô, cô khẽ run lên.

Trang Úy giả vờ không nhìn thấy, bình tĩnh lau mồ hôi.

Anh cảm thấy dáng vẻ này của cô giống một con thỏ bị dọa, rất muốn ôm cô vào lòng, hung hăng một trận.

Phát hiện Trang Úy hoàn toàn không để ý đến chuyện này, Chu Duệ đỏ mặt, âm thầm rút tay về, nhẹ nhàng nắm chặt tay, nơi anh lướt qua đang ngứa ngáy.

“Em mang cháo cho anh, mau ăn đi.” Chu Duệ ngồi bên cạnh anh định đứng dậy, vừa đứng lên cô đã bị kéo xuống, ngồi vào ghế sô pha bên cạnh anh.

“Em đừng nhúc nhích, ngoan ngoãn ngồi ở đây, anh tự làm được.” Trang Úy ấn cô lên ghế sô pha, không cho cô cử động lung tung.

“Anh bảo em đến là vì muốn nhìn thấy em, không phải muốn sai bảo em, hiểu không?” Trang Úy vỗ nhẹ đầu cô, sau đó xoa xoa, xúc cảm hệt như trong tưởng tượng.

“Đã hiểu…” Chu Duệ cắn môi gật đầu.

Muốn gặp cô? Ồ.

Thật sự cô cũng nhớ anh.

Khi đi học nhìn giáo viên cô lại tự hỏi anh đang làm gì.

Lúc làm đề cô lại tự hỏi bây giờ anh có ngủ không.

Khi tan học Triệu Tình kéo cô đến căng tin, cô tự hỏi anh đã ăn chưa.

Trong đầu đều là anh, đều là Trang Úy.

Mặc dù cả ngày nghĩ về anh, nhưng khi cô thực sự nhìn thấy anh, cô lại không biểu hiện gì ra ngoài.

Cô chỉ cảm thấy thỏa mãn và vui vẻ.

Trang Úy bưng cháo đến ngồi cạnh cô, bật TV cho cô.

Sau đó, chính là.

Chu Duệ xem TV, Trang Úy húp cháo.

Hai người không nói gì, chỉ làm việc riêng của mình.

Chu Duệ không nghiêm túc xem TV, cô tập trung toàn bộ sự chú ý vào người con trai bên cạnh, ừm, chàng trai đang chuyên tâm húp cháo.

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có giọng nói của nhân vật trên TV.

Hai tay Chu Duệ đặt trên đầu gối nhẹ nhàng vặn vẹo, cô luôn cảm thấy… bầu không khí bây giờ rất kỳ quái?

Trong không khí hiển nhiên có đầy yếu tố nôn nóng, nhưng ngoài mặt lại vô cùng bình tĩnh.

Dường như chỉ cần đốt pháo, thì pháo hoa sẽ nổ ra.

Sau khi uống hết cháo, Trang Úy lại đi vào phòng vệ sinh để rửa mặt.

Chu Duệ nhẹ nhàng thở ra sau khi anh rời đi, nhưng cô không nhịn được mà nghĩ, anh đang làm gì trong phòng tắm.

Cô muốn nhìn thấy anh mọi lúc.

Khi Trang Úy đi ra, Chu Duệ lập tức khôi phục tư thế cứng đờ, ngồi nghiêm chỉnh.

“Chu Duệ.” Trang Úy ngồi bên cạnh gọi cô.

Chu Duệ quay đầy lại nhìn anh, giả bộ trạng thái vừa mới thoát khỏi phim truyền hình, vẻ mặt khó hiểu nhìn anh.

“Đừng xem TV nữa, xem anh này.” Trang Úy tiến về phía cô.

Khoảng cách rất gần.

Chu Duệ sửng sốt một chút, khuôn mặt ửng hồng.

“Trông em thật đẹp.” Trang Úy lại nói, giọng điệu chân thành, tha thiết.

Chu Duệ lại sững sờ.

Như được ngâm mình trong một cái lọ đựng đầy mật ong, chệnh choạng, cảm giác như giẫm lên bông.

“Có thể cho anh hôn em một chút không.”

Nghe đến đây, suy nghĩ trong đầu Chu Duệ là.

Pháo sắp nổ.

Nổ tung cô.

Nổ thành hoa.

Hoa màu hồng, ngọt lại ngấy.

Chu Duệ vẫn không có cách nào khiến da mặt mình dày lên để nói có thể.

Cô chỉ đỏ mặt, dùng ánh mắt phức tạp nhìn anh, nhu tình lại e thẹn.

Trái tim Trang Úy khẽ run lên, duỗi tay đỡ lấy cằm cô, ngón tay cái vuốt ve làn da dưới đầu ngón tay, sau đó anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Chỉ cần lướt qua.

Như mạch nước ngầm nhưng lại mãnh liệt.

Anh chỉ chạm nhẹ vào môi cô, sau đó cách xa một chút, chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi cô.

Hai mắt Chu Duệ đầy hơi nước, cô đăm chiêu nhìn anh, đôi lông mi dài, dày dưới mắt run lên.

Chu Duệ nghĩ, cằm bị anh sờ thật thoải mái.

Trang Úy nghĩ, thật muốn bắt nạt cô.

Anh lại tiếp tục tiến lại gần hơn, động tác trên tay hơi dùng sức, tách cánh môi đỏ mọng, ẩm ướt của cô ra.

Sau đó, anh vươn đầu lưỡi mình liếm môi cô một cái, đầu lưỡi câu lấy môi trên của cô rồi lại buông xuống, làm không biết mệt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận