Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đã mấy ngày rồi cô vẫn trốn, vậy thì cậu đành phải xuất kích thôi.

Buổi tối không có tiết tự học, Thẩm Vân Hề sau khi tắm rửa xong tiếp tục vùi đầu giải đề vật lý.

Cô không giỏi vật lý lắm, lần trước có Thành Ngự phụ đạo nên tiến bộ rất nhiều, nhưng vẫn chưa đủ ổn định, cần phải học tập nhiều hơn mới được.

Thẩm Vân Hề vẫn luôn giải đề, giờ này chắc Thành Ngự đã cùng bọn Hạng Cần ta tiệm net chơi rồi.

Vừa đột nhiên nhớ tới Thành Ngự, điện thoại ở tủ đầu giường đột nhiên vang lên.

Thẩm Vân Hề cầm điện thoại bấm mở.

Thành Ngự: [Hôm nay có mấy phần ngữ pháp tớ nghe không hiểu, cậu giảng cho tớ nhé.]

Cậu không đi ra ngoài?

So với những môn khác đều đứng đầu, tiếng Anh của Thành Ngự lại có chút kém, trước đó Thẩm Vân Hề cũng từng giảng vài phần ngữ pháp cho cậu.

Thẩm Vân Hề do dự, cuối cùng mới đáp lại: [Để ngày mai giảng nha.]

Thành Ngự: [Ngày mai tớ có việc bận rồi.]

Đã trốn tránh vài ngày, vừa rồi đắm chìm trong biển đề vật lý, Thẩm Vân Hề tạm thời không nhớ tới chuyện hôm đó, vì thế trả lời: [Vậy cậu sang đây đi.]

Vừa mới gửi đi, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

“Cửa không khóa.”

Thành Ngự cầm một quyển sách Tiếng Anh, mở cửa, đứng ở cửa nhìn khắp phòng cô.

Phòng này được mẹ cậu trang trí nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu tới xem.

Căn phòng có phong cách hoàn toàn khác với phòng cậu, rèm cửa hồng nhạt, khăn trải trường cũng hồng nhạt, đến cả váy ngủ của Thẩm Vân Hề cũng màu hồng nhạt.

Thấy Thành Ngự đứng bất động, Thẩm Vân Hề mới ý thức được có điều không ổn.

Tuy đây là phòng nhà cậu, nhưng phòng ngủ của mình bị đối phương nhìn như vậy vẫn khiến người ta rất thẹn thùng nha.

“Đi tới phòng tớ đi.”

Thẩm Vân Hề không nghĩ nhiều, đóng cửa lại, đi theo vào phòng Thành Ngự.

Ngồi trước bàn, Thẩm Vân Hề nghe được một tiếng ‘cạch’, cửa phòng đóng lại, cô nhìn Thành ngự từng bước tới gần ngồi xuống cạnh mình, trong lòng có chút hoảng hốt.

“Cậu….. không hiểu chỗ nào?” Thẩm Vân Hề nắm chặt bút bi, mở quyển sách ra để giữa hai người, ngồi nghiêm túc.

Khuỷu tay trái Thành Ngự chống lên mặt bàn, tay phải chỉ vài chỗ trên sách, ánh mắt vẫn luôn dán lên mặt cô, “Là mấy chỗ này.”

Thẩm Vân Hề hơi cúi người bắt đầu giảng giải.

Thành Ngự chậm rãi tiến gần cô hơn.

Quả nhiên chỉ cần nhắc tới học tập cô liền không so đo hiềm khích lúc trước ngoan ngoãn sang đây.

Mùi hương cửa sữa tắm bay vào mũi, giọng nói thanh thúy vang lên bên tai, khiến cậu vô cùng hưởng thụ.

Thành Ngự nhìn chằm chằm vào cánh môi đang khép mở, vươn tay, nắm lấy bàn tay còn lại của cô để lên đùi mình, không nhanh không chậm nhéo ngón tay rồi nhéo lòng bàn tay mềm mại.

Thẩm Vân Hề kinh ngạc, vội vàng rút tay lại, “Cậu muốn làm gì?”

Thành Ngự nhìn khuôn mặt cô dần đỏ lên, cố ý nói tới học tập, “Chỗ này cậu vẫn chưa giảng xong.”

“Vậy cậu buông ra trước.”

Thành Ngự lại cầm chặt tay cô, cúi người sát vào, “Không buông.”

Thẩm Vân Hề không ngờ Thành Ngự lại vô lại như vậy, cũng đúng, buổi tối hôm đó còn không phải lôi kéo tay cô giúp cậu…..

Cảnh tượng kia tái hiện lại trong đầu, mặt Thẩm Vân Hề đỏ rực như bị thiêu cháy.

“Nhớ tới cái gì?” Thành Ngự nhớ tới ban đêm mỹ diệu kia, khóe môi cong lên, cúi sát vào tai cô nói.

“Cậu lưu manh….” Thẩm Vân Hề xấu hổ và giận dữ đẩy cậu ra, “Tớ phải về phòng!”

Cuối cùng cũng được ở riêng với thiếu nữ mà mình tâm tâm niệm niệm, Thành Ngự sao có thể dễ dàng thả cô trở về?

Thành Ngự bế Thẩm Vân Hề lên, để cô mặt đối mặt khóa ngồi trên đùi mình.

“Cậu…..” Cảnh tượng tương tự tạo nên cảm giác tương tự, Thẩm Vân Hề kinh hoảng giãy giụa muốn xuống dưới, nhưng hai tay Thành Ngự lại giam cầm cô chặt chẽ, thực mau Thẩm Vân Hề liền cảm nhận được đồ vật cứng rắn kia lại xuất hiện, mắt cô mở to trừng cậu, ủy khuất gọi một tiếng, “Thành Ngự…..”

Bình luận (0)

Để lại bình luận