Chương 225

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 225

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả nhiên vẫn còn nhỏ, nũng nịu vô cùng.
Thế nhưng anh không nghe theo ý kiến người phụ nữ, bàn tay thuận lợi tìm được khóa kéo váy dài, nhẹ nhàng chậm chạp kéo nó xuống, lộ ra càng nhiều da thịt trắng như tuyết hơn.
“Không sao, em không được nhưng anh được, em cứ ngoan ngoãn nằm yên hưởng thụ là được.”
Không hổ là người đàn ông luôn có thể xuôi gió xuôi nước trên bàn đàm phán, trên phương diện ứng đối phụ nữ anh cũng xuất sắc không kém.
Hiểu Nhu bị lời ngụy biện của anh làm nản lòng, muốn đánh anh nhưng lại bị ngón tay cắm trong tiểu huyệt đột ngột rút ra.
Cảm giác trống rỗng đột ngột khiến cô hơi khom người, dâʍ ɖị©ɧ chảy ra từ trong động thịt làm ướt một mảng ga đệm phía dưới.
Phương Dật Hiên nâng nâng mông Hiểu Nhu lên. Cô chỉ cảm thấy cả người nhẹ bỗng, đợi khi lấy lại tinh thần, trên người chỉ còn hai miếng dán ngực có thể miễn cưỡng tính là vật che chắn cơ thể.
Không sai, hôm nay cô mặc váy dạ hội lộ vai, nếu mặc nội y thì có vẻ hơi khó coi. Vì đẹp, cô chỉ dán hai miếng dán ngực ngăn ngừa nó cứng lên chọc ra dấu vết quá rõ ràng.
Nhưng ai có thể ngờ được cô lại gặp lại người đàn ông từng có một đêm nồng cháy với cô trên xe lửa ở chỗ này đâu?
Ngay lúc tinh thần Hiểu Nhu suy nghĩ miên man, Phương Dật Hiên đã lột cả hai miếng dán ngực ra.
Anh ôm Hiểu Nhu lên để cô ngồi trên đùi mình, mặt dán thẳng vào bộ ngực sữa của cô, hai môi mỏng thay thế vị trí nhũ dán kề sát lên nụ hoa nho nhỏ phấn hồng của cô.
“Ưm…” Hiểu Nhu phát ra một tiếng ngâm nga.
Cô co người muốn chạy trốn nhưng trốn thế nào cũng không thể thoát khỏi môi lưỡi người đàn ông. Đầṳ ѵú bị liếʍ láp khiến cô rùng mình từng cơn, không nhịn được duỗi tay bắt lấy sợi tóc mềm mại của anh.
“Ba ~” Phương Dật Hiên buông lấy hai quả phấn nộn của Hiểu Nhu. Đầṳ ѵú phấn nộn bị mυ”ŧ tới đỏ tươi, phía trên bóng nhẫy nước, rất dễ khiến người ta liên tưởng tới hồ lô ngào đường, chỉ là “hồ lô” này có vẻ nhỏ hơn rất nhiều so với hồ lô đường được bán trên phố.
Phương Dật Hiên lại lần nữa cúi đầu, ngậm lấy đầṳ ѵú còn lại vào trong miệng khẽ liếʍ cắn, mυ”ŧ tới Hiểu Nhu phải run run người úp sấp vào vai anh, tay nhỏ kích động nắm chặt lấy lưng áo sơ mi của anh.
Cô đỏ mặt dựa vào vai Phươngnhàn nhạt lâu lâu lại chui vào trong mũi cô.
Cô biết loại nhân sĩ thương nghiệp giống như anh với cha cô, ngoài việc phải ăn mặc nghiêm chỉnh còn thường phun nước hoa nam lên người.
Thế nhưng khác với mùi nước hoa trên người ba ba, trên người anh có hương vị trong lành rồi lại lạnh thấu xương, tựa như bông tuyết mùa đông, cực kỳ hợp với cơ thể anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận