Chương 232

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 232

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh dùng sức nâng mông thịt cùng với eo thon của thiếu nữ lên, bờ mông căng chặt gợi cảm điên cuồng va chạm vào kiều huyệt ngập nước của thiếu nữ, nơi hạ thân dính liền lâu lâu lại xuất hiện một cây gậy thịt đỏ tím, da^ʍ tà mà bức người.
Phương Dật Hiên hơi ngửa đầu híp mắt, không hề áp chế du͙© vọиɠ của chính mình, tùy ý hích mông.
Cảm giác thanh lãnh xung quanh người anh dần dần biến mất, tà ý ẩn sâu trong xương cốt bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài.
Phương Dật Hiên tự nhận mình không thể tính là người trọng dục. Mà đúng vậy thật, anh từng có rất nhiều bạn gái, nhưng cũng giống như ở những nơi khác nhau cần mặc những kiểu trang phục khác nhau, mỗi lần quen biết một người đều vì có suy tính khác, giải quyết nhu cầu tìиɧ ɖu͙© chỉ là nhân tiện tặng kèm mà thôi, anh có thể hưởng thụ nhưng chưa từng sa vào.
Mất khống chế là mấy chữ Phương Dật Hiên không hề yêu thích.
Bình tĩnh, lý trí, thanh tỉnh là truy cầu nhất quán của anh. Cũng giống như máy vi tính, đầu óc anh cần thời thời khắc khắc đưa ra quyết định chuẩn xác, hiệu suất cao mà hoàn thành các mệnh lệnh, vĩnh viễn dùng lý tưởng để đạt được mục tiêu của mình.
Mất khống chế lớn biểu cho đầu óc nóng lên, có nghĩa xác suất lầm lỗi cũng sẽ bay lên, từ đó nguy hiểm cũng sẽ gia tăng, đây không phải điều anh muốn.
Anh cho rằng mình sẽ ghét cảm giác mất khống chế này.
Nhưng anh thừa nhận, cảm giác này thật sự rất sướиɠ.
Không cần so đo được mất, không cần tính toán lợi ích, không cần bị khuôn sáo trói buộc, trở lại thời nhân loại mới tiến hóa, còn chưa vứt bỏ thú tính căn bản, gần như tất cả đều dựa vào bản năng.
Vui sướиɠ cũng đơn giản như vậy.
Phương Dật Hiên liếʍ liếʍ môi mình, động tác càng thêm hung ác mà công kích thiếu nữ.
“Ưm… Ưm…”
Thiếu nữ cứng họng rêи ɾỉ, nghe vừa đáng thương lại vừa da^ʍ mị.
Gối của khách sạn rất mềm, Hiểu Nhu bị đè cong người lại, mặt vùi rất sâu vào trong đống bông mềm mại kia, đôi tay nắm chặt lấy gối đầu trắng tinh vẽ ra từng đường từng đường nếp uốn.
Mái tóc đen tán loạn dính sát lên sườn mặt và cần cổ, hệt như vô số đóa hoa nở rộ trên giấy tuyên thành trắng tinh.
“Trần tiểu thư còn chưa chịu thừa nhận ư? Lại sắp cao trào rồi đúng không?”
Hiểu Nhu dẩu miệng, ngậm nước mắt, nhưng vẫn quật cường nói: “Chính là không thoải mái…”
“Ai…” Phương Dật Hiên than nhẹ một hơi, tựa như rất bất đắc dĩ.
“Một khi đã vậy, anh cũng chỉ có thể từ bỏ.” Nói xong, Phương Dật Hiên quyết đoán rời khỏi thân thể thiếu nữ, phảng phất như anh không lưu luyến chút nào, khiến Hiểu Nhu không khỏi hoài nghi tất cả dao động phóng túng của anh lúc mới rồi chỉ là giả.
A? Đi thật ư? Hiểu Nhu rũ mắt nhìn anh.
Sau khi Phương Dật Hiên rút dươиɠ ѵậŧ của mình ra lại dựa về phía sau, thuận thế ngồi quỳ trên lót giường.
Cây côn ŧᏂịŧ nhão dính, ngập nước tùy tiện treo lồ lộ trước người, vừa lúc đang rũ đầu nhìn cô, tựa như đang chờ đợi điều gì.
Hiểu Nhu biết anh đang chờ đợi điều gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận