Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ đẹp của cô, anh muốn chỉ mình anh được chiếm hữu.

Anh không biết bắt đầu từ khi nào mà vẻ đẹp ngây thơ ngọt ngào của người phụ nữ này lại khiến con tim anh rộn ràng và ấm áp tới vậy.

Lâm Thảo lùi về phía sau, bàn tay cô nắm chặt: “Anh…anh làm sao thế?”

Câu nói của cô vừa dứt, người đàn ông liệt hôn lên môi cô mãnh liệt, nụ hôn của anh dường như muốn nuốt lấy đôi môi cô.

Lâm Thảo giật mình, hai bàn tay cô đặt trước ngực anh muốn đẩy anh ra nhưng vì sức cô quá yếu mà không thể kháng cự được.

“Anh xin lỗi, anh nhịn lâu lắm rồi…”

Giọng nói thì thầm của anh lọt vào tai cô, giọng nói đó ngọt ngào, run lên khiến cô nghe xong mà toàn thân nổi da gà.

Đã từng có khoảng một năm Lâm Thảo luôn ở bên cạnh Thanh Tuấn, mối quan hệ duy nhất giữa hai người đó chỉ là lúc trên giường với nhau, anh đã quá hiểu về cơ thể cô, cho dù bây giờ cô đang mang thai, bụng to rồi nhưng anh ít nhiều vẫn có thể tìm đến được những vùng nhạy cảm của cô, từ từ khiến cô tìm lại cảm giác như xưa.

Cô thực sự không biết phải làm thế nào, cô nhắm mắt lại, đôi mi cô run lên, để mặc người đàn ông đang không kìm nén nổi yêu thương cô nhiều hơn nữa.

Chiếc váy rơi xuống đất, lớp vải ren cuối cùng che lấy cơ thể cô cũng bị xé ra, cơ thể cô đang run lên, cô không hề kháng cự anh nhưng cũng không tỏ ra vui thích, cô có phần sợ anh.

Đúng thế, cô sợ anh.

Sợ anh làm đứa bé trong bụng bị ảnh hưởng.

“Đừng lo lắng, anh sẽ rất nhẹ nhàng thôi.”

Thanh Tuấn nhẹ nhàng nhưng cũng lại rất bá đạo, anh không cho cô cơ hội để từ chối, cũng không cho phép cô lo lắng.

Anh không phải là một người kiên nhẫn, nhưng lúc này đối với Lâm Thảo anh đang cố tìm cách để cô cảm thấy thoải mái và đón nhận lấy anh.

Cuối cùng khi cuộc vui đã thực sự bắt đầu, đôi môi anh không rời khỏi vùng ngực cô, anh lại nghe thấy tiếng kêu khe khẽ như rên lên.

Ngẩng đầu lên anh nhìn thấy khóe mắt cô hơi ướt đi.

Cô hỏi: “Em…và anh, rốt cuộc là gì?”

Cơ thể anh đột nhiên cứng đờ lại, ánh mắt thoáng qua sự lạnh lùng, Lâm Thảo cắn môi, nói một câu vẻ mỉa mai: “Em xin lỗi, lẽ ra em không nên hỏi.”

Cô từng nói cô chỉ muốn làm bạn gái anh không cần tiền nhưng anh không tin.

Cô từng nói bọn họ từng quen biết nhưng anh cũng không nhớ.

Sau đó cô chẳng còn nói gì nữa, cô im lặng, sau đó nữa thì xảy ra sự việc như vậy, cô chỉ làm theo sự sắp đặt của anh, không khóc lóc không làm ầm lên.

Cô cắn chặt lấy môi, đôi môi cô dần trắng bệch, cuối cùng là xuất hiện một chút máu đỏ.

Cô hít thở một hơi thật sâu, cố gắng hết sức để nói một câu: “Anh không muốn biết đứa nhỏ trong bụng em là con ai à?”

Đôi mắt Thanh Tuấn đang hơi nheo lại, nhưng sau câu nói của Lâm Thảo thì anh chỉ biết mím môi.

“Thực ra em cũng không biết của ai, trước đêm bị vào tù em đã đi tới quán bar, đêm hôm đó em uống say, em không nhớ có hai người hay ba người, hoặc cũng có thể là nhiều hơn…..”

Trái tim như thể bị ngàn vạn mũi kim đâm vào, chẳng còn biết đau nữa, cổ họng nghẹn lại như đang bị nghẹt thở.

“Em đã từng nghĩ bỏ đứa bé đi, dù sao thì em cũng vào tù, đứa bé cũng không có cha, em nuôi không nổi nó. Em đã uống thuốc nhưng không thành, em cũng chẳng thể nhẫn tâm giết nó lần thứ hai, vậy là em giết bản thân mình….”

Ở cổ tay cô là không biết bao nhiêu vết sẹo, cho dù cô dùng cả một ngày một đêm không ngủ đều chà tay vào miếng sắt thế nhưng miếng sắt quá cùn và cô chỉ còn biết dùng lực để chà.

Máu đỏ tươi nhuộm cả vào áo cô khiến những nữ tù nhân khác sợ hãi không dám ở cùng cô.

Không biết là ông trời thương cô hay là đứa trẻ trong bụng phúc lớn mệnh lớn mà cô vẫn sống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận