Chương 243

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 243

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cảm ơn, cảm ơn cô.” Cảm kích và kích động được ông ta dùng giọng nói run rẩy biểu đạt nhuần nhuyễn.
Ông ta sờ soạng đi tới bên mép giường mát xa, dịu dọng dò hỏi: “Cô cảm thấy chỗ nào không thoải mái?”
“Chỗ bả vai với cổ hơi đau.”
Thợ mát xa duỗi tay đè xuống cơ bắp trên bả vai, nói: “Đúng, chỗ cơ bắp bên này cứng đờ ra, căng chặt, hẳn là do làm việc quá độ tạo ra.”
Hiểu Nhu ngượng ngùng cười cười.
Thợ mát xa cũng cười cười: “Tôi hiểu rồi, hiện tại người trẻ tuổi nhiều áp lực, đây cũng là bệnh nghề nghiệp thôi. Không sao, chờ sau khi tôi mát xa giúp cô xong, bảo đảm cô sẽ thấy thoải mái.”
Ông ta nói xong lại vuốt tay tìm tinh dầu mát xa.
Hiểu Nhu cảm thấy hơi tò mò hỏi ông ta: “Ông không nhìn thấy, sao có thể tìm được chuẩn xác mấy cái bình bình lọ lọ này như vậy?”
“Ngay từ đầu cũng không dễ tìm, tôi đã đập vỡ mất vài cái bình, cũng may mà ông chủ không tức giận, còn nguyện ý thuê tôi.”
“Về sau dùng nhiều sờ nhiều, cũng quen. Mỗi loại tinh dầu có mùi không giống nhau, dần dần cũng có thể lấy chính xác.”
Thợ mát xa mù kia sờ trái sờ phải một hồi, cuối cùng rút một bình tinh dầu cần dùng ra, đổ lên tay, chuẩn bị bôi lên lưng Hiểu Nhu.
Ông ta cọ xát tinh dầu trong lòng bàn tay, vừa chuẩn bị vừa nói: “Ông chủ tặng thêm hai giờ cho cô, hay là tôi mát xa toàn lưng cho cô luôn đi. Mát xa vai cổ không cần dùng nhiều thời gian như vậy. Dù sao cũng miễn phí, coi như tặng thêm để ngài trải nghiệm.”
Hiểu Nhu còn cảm thấy người này rất chân thành: “Sao ông còn tự nguyện kiếm thêm việc vào người vậy?”
Trên mặt người nọ lộ ra nụ cười hơi ngốc nghếch, giải thích: “Chúng tôi được thanh toán lương dựa trên hạng mục công việc. Tuy ông chủ đã miễn phí cho cô, nhưng chỉ cần chúng tôi có làm hạng mục khác vẫn sẽ được tính tiền, tôi chỉ muốn kiếm thêm một chút mà thôi.”
Hiểu Nhu thầm cảm khái cuộc sống không dễ dàng, bèn đồng ý với yêu cầu của đối phương.
Quả nhiên thợ mát xa mù kia hưng phấn vô cùng, nhẹ nhàng xoa tinh dầu từ vai cổ tới tận lưng cô: “Nếu cô cảm thấy tốt, tới lúc đó nhớ đánh giá 5* khen tôi.”
Hàn huyên nhiều như vậy, mới đầu Hiểu Nhu còn cảnh giác, nhưng hiện tại cảnh giác chậm rãi hạ thấp xuống, cũng không cảm thấy khúc mắc với thân phận đàn ông của đối phương, ngược lại còn đồng tình cực kỳ.
Từ đoạn đối thoại với ông ta Hiểu Nhu biết được đôi mắt ông ta bị mù sau một sự cố, trợ cấp ít ỏi không đủ duy trì cuộc sống. Mà ông ta cũng đã già, không thể để cha mẹ nuôi dưỡng cả đời, chỉ có thể cố gắng tìm một công việc cho mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận