Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Vân Hề hoảng hốt chạy vào phòng vệ sinh.

Quả thật là sợ cái gì thì cái đó tới.

Bực bội một hồi, Thẩm Vân Hề cảm thấy nếu cứ như vậy mà đi ra ngoài cũng không phải biện pháp hay.

Rối rắm mãi, Thẩm Vân Hề cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra, gửi cho người nào đó một tin nhắn.

Thành Ngự vừa ra cửa không lâu, điện thoại trong túi quần vang lên chuông báo có tin nhắn tới.

Nhìn thấy người gửi, Thành Ngự cong môi, nhưng khi xem được nội dung tin nhắn lại sửng sốt.

Hề Hề: [Cậu có rảnh không? Hiện tại có thể giúp tớ đi siêu thị mua XXX rồi đem về nhà cho tớ được không?]

Đó là thứ gì?

Với thái độ nghiêm túc, Thành Ngự lên tìm kiếm xem XXX là thứ gì.

Tròng mắt đen nhánh bất động một lúc, vài giây sau, vành tai thiếu niên đỏ lên.

Thành Ngự ho nhẹ một tiếng, tắt màn hình điện thoại rồi để lại vào túi quần.

Sau đó lại như nghĩ ra gì đó, lấy điện thoại ra, nghiêm túc nhìn một lượt giao diện tin nhắn với Thẩm Vân Hề, gửi một tin nhắn trả lời cô, “Được.”

Nhìn bốn phía xung quanh, đúng lúc gần đây có siêu thị, Thành Ngự bước nhanh vào, lần đầu tiên không có phương hướng bắt đầu tìm kiếm.

May là siêu thị không lớn lắm, cậu dạo qua một vòng, cuối cùng dừng lại ở kệ hàng trước mặt, nhìn lên nhìn xuống một lượt, xác định được mục tiêu.

Thành Ngự cầm vài bịch rồi cất vào trong túi, đi về phía quầy thu ngân, khi đi ngang qua một kệ bày bánh kẹo, Thành Ngự nghĩ một lát rồi chọn một hộp kẹo đường, tầm mắt vô tình đảo qua một chiếc hộp, chân cậu như là bị đóng đinh xuống đất, không đi nổi.

Một ý niệm không ngừng mê hoặc cậu, Thành Ngự suy nghĩ một lát rồi quyết định chọn một hộp.

Giây phút nghe được tiếng gõ cửa, Thẩm Vân Hề vẫn luôn trong trạng thái lo âu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi như vừa được giải thoát.

Cửa mở ra một khe hở, thiếu nữ duỗi đầu ra, tay đưa ra phía ngoài.

Thành Ngự nắm lấy tay cô, đem túi đồ đưa vào tay Thẩm Vân Hề.

“Cảm ơn.” Thẩm Vân Hề nhanh chóng thu tay lại.

Thành Ngự nắm cổ tay cô, đem một hộp kẹo đường để vào trong lòng bàn tay, “Có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không?”

Thẩm Vân Hề đang vội, cũng không muốn để tình cảnh xấu hổ này cứ tiếp tục diễn ra.

“Không có.” ‘Cạch’ một tiếng, cửa bị đóng lại.

Thành Ngự trở về phòng, móc từ trong túi quần ra một chiếc hộp bỏ vào tủ đầu giường, dùng một quyển sổ che lại.

Quà sinh nhật (cao H)

Một ngày chật vật cuối cùng cũng trôi qua, khi gặp lại Thành Ngự, Thẩm Vân Hề còn có chút xấu hổ, nhưng thái độ của Thành Ngự vẫn như thường, không đề cập tới chuyện này, cũng không trêu chọc cô, như chưa có chuyện gì xảy ra, Thẩm Vân Hề cũng dần thoải mái hơn.

Có lẽ là cậu cảm thấy mất mặt.

Cô không biết, cứ tránh mà không nói như vậy chính là một loại khác thường.

Gió thổi ào ào càn quét toàn bộ thành thị, mùa thu không chút nào lưu luyến nâng bước rời đi.

Mấy cây ngô đồng trong trường đều đã trụi lủi, trên cành cây chỉ còn vài chiếc lá khô đang lung lay sắp đổ trong gió.

Ngày đông giá rét dần bước tới.

Mà sinh nhật của Thành Ngự cũng sắp tới rồi.

Sở dĩ Thẩm Vân Hề biết sinh nhật của cậu là vì sáng nay có một nữ sinh xinh đẹp tặng quà sinh nhật cho cậu, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.

Thành Ngự không nhận.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Thẩm Vân Hề cầm túi ra ngoài.

Đi trên đường cái, Thẩm Vân Hề vừa đi vừa nghĩ xem nên mua quà gì.

Trong phòng Thành Ngự có một vài mô hình ô tô, cô biết cậu rất thích mấy thứ này, nhưng về phương diện này thì cô không hiểu lắm, cũng không thấy nơi nào bán.

Mà những cái khác thì hình như Thành Ngự cũng không thích thứ gì đặc biệt.

Đi qua một hiệu sách, trong đầu Thẩm Vân Hề chợt lóe lên, mở cửa đi vào.

Thành Ngự là học bá, là một học bá không giỏi tiếng Anh, Thẩm Vân Hề chọn trái chọn phải, suy đi tính lại nhiều lần, cuối cùng chọn một quyển đề thi tiếng Anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận