Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy miệng cô khẽ cười vẻ mỉa mai nhưng khuôn mặt đầy sự đau khổ và chua xót, anh nheo mày lại: “Chúng ta kết hôn đi, đứa trẻ bất luận có phải của anh hay không anh cũng vẫn sẽ giữ lại.”

Lâm Thảo tròn xoe mắt, cô nghe như tiếng sét đánh bên tai, dường như quá ngạc nhiên, cơ thể cô như đóng băng lại.

Thanh Tuấn sau khi nói câu nói đó thì anh giúp cô mặc đồ vào, bảo thợ ảnh vốn chỉ giúp cô chụp ảnh bầu bây giờ chuyển nền chụp ảnh sang màu đỏ để chụp ảnh đi đăng ký.

Ngay sau đó anh lại gọi một cuộc điện thoại, và Bích Hằng đưa hai người đi tới cục dân chính.

Chỉ tới khi chiếc dấu được đóng xuống, hai tờ giấy chứng nhận màu đỏ được đưa tới tay hai người cô mới giật mình nhận ra những điều vừa xảy ra đó là gì.

Bọn họ kết hôn rồi, thế nhưng tại sao?

Lâm Thảo muốn hỏi.

Thanh Tuấn không cho cô cơ hội đó.

Sau khi ra khỏi cục dân chính cô bèn đưa cô trở về lại với chiếc giường ban nãy.

Anh muốn tiếp tục cái việc mà lúc nãy anh vẫn chưa hoàn thành.

Chỉ có trời mới biết anh phải khổ sở kìm nén thế nào.

Trước khi gặp Lâm Thảo anh dường như không hề có nhu cầu về mặt này.

Sau khi gặp Lâm Thảo thì anh luôn trong trạng thái Khao khát.

Cứ tưởng rằng anh có thể đón nhận bất kì một người phụ nữ nào, một người phụ nữ như Võ Lưu Niên cứ ngỡ rằng sẽ là đối tượng thèm khát của bất kì người đàn ông nào nhưng riêng anh thì không.

Bất luận Võ Lưu Niên quyến rũ anh thế nào, anh đều không có phản ứng gì, trong đầu anh lúc nào cũng chỉ là hình ảnh của người phụ nữ mỏng manh yếu đuối này.

Anh sợ nhìn thấy cô khóc nhưng lại thích cô khóc, khi bắt nạt cô anh thương cô nhưng lại cảm thấy thích thú.

Trong thế giới của Thanh Tuấn chưa từng có những sự mâu thuẫn như vậy.

Anh áp mặt mình vào ngực cô rồi dùng đôi môi đùa giỡn nó và đưa cô hòa vào với cảm xúc của anh.

Cơ thể Lâm Thảo rất nhạy cảm, cô vốn là người không biết từ chối người khác, lúc này cô giống như một làn nước để mặc cho Thanh Tuấn đùa nghịch.

“Anh…anh nhẹ một chút….”

Cô gái cắn chặt môi, khuôn mặt đỏ bừng e thẹn của cô khẽ lên tiếng.

Thanh Tuấn hiểu cô lo lắng điều gì, cô lo lắng cho đứa bé.

Cả một đêm đê mê không hề ngừng lại.

…………..

Ngày hôm sau, khi Lâm Thảo tỉnh dậy vùng eo cô vừa mỏi vừa đau, người đàn ông đó đã không tha cho cô cả một đêm.

Cho dù cô có khóc xin tha nhưng cũng người đàn ông đó vẫn không chịu.

Những vết đỏ trên cơ thể chính là bằng chứng cho sự yêu thương điên cuồng của người đàn ông dành cho cô.

Đêm qua, anh đã thì thầm rất nhiều lần bên tai cô một câu nói “Anh yêu em.”

Cũng vì câu nói đó mà cả một đêm cô luôn ở trong sự hưng phấn.

Nhớ lại những ngọt ngào đã trải qua cùng anh cô cảm thấy thực sự hạnh phúc, khiến cốc sữa tươi cô đang uống dường như cũng ngon hơn thường ngày.

Sau khi ăn bữa sáng xong, cô ngồi trên ghế sofa xem phim như mọi khi, miệng khẽ tủm tỉm cười, sắc mặt cô khá hơn rất nhiều.

Cô nhớ tới việc mình và Thanh Tuấn đăng ký kết hôn, cô không làm thế nào để hóa giải được sự vui mừng trong lòng mình, đó là việc mà trước giờ cô chưa từng dám nghĩ….

Khi Bích Hằng đi vào phòng, cô gái ngồi trên sofa đang cười vu vơ, hay chân vung vẩy, bộ dạng vui vẻ giống hệt của một cô thiếu nữ vừa mới biết yêu, hình ảnh đó khiến người nhìn cũng vui theo.

Bích Hằng khẽ hắng giọng một tiếng, Lâm Thảo mới phát hiện có người vào phòng, cô vội vàng mời Bích Hằng ngồi.

Bích Hằng từ chối và nói với sắc mặt không biểu cảm: “Tổng giám đốc Thanh bảo Tôi đưa cô tới một nơi.”

Lâm Thảo đơ người ra sau đó cô hỏi một câu là đi đâu.

Bích Hằng không trả lời câu hỏi của cô mà chỉ nói đi rồi sẽ biết.

Lâm Thảo dường như đi theo anh không chút do dự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận