Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trong đại sảnh ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang thượng hạng và mùi của sự giả tạo. Sắc Vi cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Cô muốn hét lên, muốn đập tan cái lồng kính hào nhoáng này, muốn nắm tay A Hiển chạy trốn khỏi nơi đây.
Nhưng cô không thể. Cô phải nhẫn nại, như lời hắn nói.
“Sắc Vi, con thấy anh Kevin thế nào? Rất xứng đôi đúng không?” Mẹ cô thì thầm vào tai, giọng nói đầy vẻ toan tính.
“Cũng thường thôi.” Cô đáp lạnh lùng, mắt không thèm nhìn Nhiếp Thiên Minh lấy một cái. “So với anh trai con thì còn kém xa.”
Hà Bội Dung hơi sững lại, nhưng vẫn cố giữ nụ cười: “Con bé này, kén chọn quá. Nhưng mà con gái Thạch gia thì có quyền kén chọn.”
Bà lại kéo cô đi tiếp, lôi theo cả Tử Hiển như một cái đuôi thừa thãi để làm nền. Càng đi, nỗi uất ức trong lòng Sắc Vi càng dâng cao. Cô nhìn những gã đàn ông được gọi là “tinh anh” kia. Kẻ thì ánh mắt dâm dê, kẻ thì khoe khoang tiền của, kẻ thì rỗng tuếch. Chẳng ai có được sự trầm tĩnh, ấm áp và đôi mắt sâu thẳm chứa cả bầu trời sao như A Hiển của cô.
Tiền ư? Cô thiếu gì tiền. Ông bà nội để lại cho cô khối tài sản kếch xù, đủ để cô sống sung túc mấy đời. Cô cần gì phải lấy chồng giàu? Cô cần một người hiểu cô, yêu cô, sẵn sàng nấu cháo cho cô khi ốm, sẵn sàng chịu đựng tính khí thất thường của cô, sẵn sàng nhẫn nhịn sự sỉ nhục vì cô.
Người đó chỉ có thể là Triệu Tử Hiển.
Cô quay đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn. Giữa đám đông ồn ào, ánh mắt họ chạm nhau. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như mờ đi, chỉ còn lại hình bóng của nhau. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn cô đắm đuối, chứa đựng tình yêu nồng nàn, sự khao khát và cả nỗi đau kìm nén.
Cô muốn lao đến ôm lấy hắn, muốn hôn lên đôi môi đang mím chặt ấy, muốn vuốt ve khuôn mặt tuấn tú đang phải chịu đựng sự ghẻ lạnh. Trái tim cô đập mạnh liên hồi, dòng máu nóng chạy rần rật trong huyết quản.
“Sắc Vi!” Tiếng gọi của mẹ kéo cô về thực tại. Bà nhận ra sự giao tiếp bằng mắt lộ liễu của con gái, liền vội vàng can thiệp. “Leo đang mời con khiêu vũ kìa. Mau ra nhảy đi, đứng ngây ra đó làm gì?”
Một gã đàn ông tóc vàng, mắt xanh, điển trai kiểu playboy bước tới, chìa tay ra trước mặt cô, điệu bộ ga lăng: “Thạch tiểu thư, hân hạnh được mời em bản nhạc này.”
Sắc Vi nhìn bàn tay hắn, rồi nhìn vẻ mặt mong chờ của mẹ. Cơn giận bùng lên không thể kiểm soát. Họ coi cô là con búp bê sao? Muốn cô nhảy với ai là cô phải nhảy sao?
“Tôi đau chân.” Cô nói cộc lốc, không thèm nhìn Leo lấy một cái. “Không muốn nhảy.”
Nói xong, cô quay ngoắt người, đi thẳng về phía ghế sofa ở góc phòng, bỏ lại gã đàn ông chưng hửng và bà mẹ đang tím mặt vì giận.
“Con bé này… bị cha nó chiều hư rồi.” Hà Bội Dung vội vàng chữa cháy, cười gượng gạo với Leo.
“Không sao, cá tính thế mới thú vị.” Leo cười nham hiểm, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng quyến rũ của Sắc Vi. “Để cháu đi xem chân em ấy thế nào.”
Hắn ta mặt dày bám theo. Thạch phu nhân thấy thế thì mừng thầm, vội quay sang Tử Hiển, ra lệnh: “Con đi theo mẹ ra kia chào hỏi bác Vương.” Bà muốn tách hắn ra xa, không để hắn có cơ hội tiếp cận Sắc Vi.
“Vâng.” Tử Hiển đáp, giọng nói không lộ chút cảm xúc nào, nhưng ánh mắt hắn dõi theo Sắc Vi đầy lo lắng.
Sắc Vi vừa ngồi xuống ghế, chưa kịp thở phào thì một đám đàn ông đã vây quanh như ruồi thấy mật.
“Sắc Vi, em đau chân à? Có cần anh xoa bóp không?”
“Em uống chút rượu nhé? Rượu vang năm 82 đấy.”
“Em đẹp quá, chiếc váy này sinh ra là để dành cho em…”
Những lời tán tỉnh sáo rỗng, những ánh mắt thèm thuồng khiến cô phát nôn. Cô xua tay, nhăn mặt: “Tránh ra! Tôi muốn yên tĩnh!”
Nhưng đám đàn ông này da mặt dày hơn thớt, vẫn cứ lấn tới. Sắc Vi chán nản nhìn quanh, bỗng ánh mắt cô khựng lại.
Ở phía bên kia đại sảnh, Triệu Tử Hiển cũng đang bị vây quanh. Nhưng không phải đàn ông, mà là một đám phụ nữ! Những cô tiểu thư đài các, váy áo lộng lẫy, trang điểm kỹ càng đang vây lấy hắn như bầy sói đói vây quanh một chú cừu non.
“Trời ơi, anh đẹp trai quá! Anh là con nuôi Thạch gia hả?”
“Anh có bạn gái chưa? Tối nay đi tăng hai với em nhé?”
“Anh làm nghề gì? Có muốn về công ty bố em làm không?”
Họ cười nói lả lơi, cố tình cọ bộ ngực vào cánh tay hắn, ánh mắt lúng liếng đưa tình. Tử Hiển đứng đó, khuôn mặt lạnh tanh, cố gắng giữ khoảng cách nhưng không thể thoát khỏi vòng vây.
Máu nóng dồn lên não Sắc Vi. Cái quái gì thế này? A Hiển là của cô! Của riêng cô! Mấy con mụ lẳng lơ kia dám động vào người đàn ông của cô sao? Cô muốn lao đến xé xác bọn họ ra, muốn hét lên cho cả thế giới biết hắn thuộc về ai.
Nhưng cô nhớ lại lời dặn “nhẫn nại”. Cô nghiến răng, bàn tay siết chặt ly rượu đến mức muốn vỡ vụn. Cha mẹ cô thật cao tay. Không chỉ giới thiệu đàn ông cho cô, mà còn định “bán” luôn cả A Hiển cho đám tiểu thư nhà giàu này sao? Muốn dùng mỹ nhân kế để hắn thay lòng đổi dạ ư?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận