Chương 261

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 261

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng sự dịu dàng của giảng viên hướng dẫn lại khiến Hiểu Nhu âm thầm kêu khổ.
Khe thịt giữa bắp đùi như vòi nước bị hỏng van, không ngừng chảy nước ra ngoài. Chính Hiểu Nhu cũng có thể cảm giác được phần khăn trải giường phía dưới đã bị dâʍ ŧᏂủy̠ làm ướt tới rối tinh rối mù.
Cô không nghĩ tới chính mình không làm ướt sofa của thầy ấy mà lại làm “ướt” giường của thầy.
Hiểu Nhu thầm cầu nguyện trong lòng: “Mong sao thầy ấy không phát hiện, mong sao thầy ấy không phát hiện.”
Thế nhưng dòng nước phía dưới thật sự quá đáng, cuối cùng giáo sư vẫn phát hiện ra điểm không thích hợp.
Giữ một tư thế quá lâu khó tránh khỏi tê mỏi, giáo sư muốn đổi tư thế, tay thuận chống lên khăn trải giường phía dưới người Hiểu Nhu nhưng lại sờ được một tay nước.
Mới đầu thầy ấy còn tưởng đây là nước tắm còn chưa lau khô trên người Hiểu Nhu, nhưng khi ông cọ cọ ngón tay, lại cảm thấy “nước” này hơi lạ. Dính dính, có thể kéo thành sợi trên ngón tay, còn mang theo vị ngọt nhàn nhạt kỳ quái.
Trong lúc nhất thời ông cũng không kịp phản ứng.
Chờ khi ông ý thức được đây là nước gì, đầu óc ông như muốn nổ tung.
Ông không nghĩ tới Hiểu Nhu lại có phản ứng như vậy.
Em ấy ướt? Chỉ mới vậy đã ướt?
Cả người ông như máy bị đứng, đờ ra tại chỗ, ngơ ngác nhìn chất nhầy dính dính trên tay.
Thủy triều tràn lan mang theo hơi thở hormone nồng đậm không ngừng dụ dỗ ông, đầu óc ông bắt đầu đờ ra, hệt như đã lâm vào một giấc mộng kỳ quái.
Đột nhiên thầy hướng dẫn dừng động tác khiến Hiểu Nhu càng luống cuống hơn. Có phải thầy ấy đã phát hiện gì không? Nhưng cô không dám nói gì, cũng không dám nhúc nhích.
Ngay lúc cả hai người đều cảm thấy đã trôi qua rất lâu, cuối cùng thầy giáo cũng nhúc nhích.
Hai tay ông run rẩy sờ tới huyệt khẩu đã bị dâʍ ŧᏂủy̠ xối ướt, ma xui quỷ khiến mà nhét một ngón tay vào trong.
“A —” Hiểu Nhu đang giả chết, trong tình huống hoàn toàn không có chuẩn bị lại bị ngón tay đột nhiên cắm vào.
Cô không nhịn được thét lên, nhưng vì có dâʍ ŧᏂủy̠ bôi trơn nên cô không cảm nhận được chút đau đớn khô khốc nào, tiếng kêu phát ra cũng ngọt ngấy kiều mị.
Tiếng kêu của Hiểu Nhu khiến giáo sư càng choáng váng.
Đây là mơ đúng không? Đây là mơ đúng không?
Ông tự thôi miên mình, ngón tay cắm vào rồi lại chậm rãi rút ra. Khi giáo sư nhìn thấy trên ngón tay dính đầy thủy dịch trong suốt, trong não lại lần nữa nổ tung làn sóng thứ hai.
Ông rút ra tới khi chỉ còn một đốt ngón tay cắm trong mị thịt mềm mại ướt đẫm rồi lại lần nữa cắm nguyên cây trở về.
Động thịt mềm như bông, ướt đẫm nước, nũng nịu vô cùng hết bọc lại mυ”ŧ ngón tay ông, không hề phòng vệ mặc cho ông ra ra vào vào, móc ra càng nhiều nước ngọt hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận