Chương 266

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 266

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dươиɠ ѵậŧ nửa mềm không còn sưng to như trước, không thể căng đầy âʍ đa͙σ Hiểu Nhu, cứ vậy trơn tru trượt ra khỏi da^ʍ huyệt của Hiểu Nhu.
Sau khi dươиɠ ѵậŧ rớt ra khỏi mị huyệt của thiếu nữ còn đang tiếp tục nhỏ tϊиɧ ɖϊ©h͙ xuống.
Không có côn ŧᏂịŧ thô nóng của giáo sư tắc đầy, tử ©υиɠ vốn đã bị rót đầy của Hiểu Nhu lập tức bài tiết tất cả tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở bên trong ra, từng luồng từng luồng dịch màu trắng đυ.c không ngừng trào tới, khiến bắp đùi cùng với khăn trải giường của giáo sư bị thấm ướt rối tinh rối mù.
Hiểu Nhu đã quỳ bò quá lâu, muốn xoay người, nhưng mỗi lần cô muốn có động tác lại có không ít tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị trào ra, có thể thấy được giáo sư đã bắn nhiều tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong cơ thể cô tới mức nào.
Hiểu Nhu tách hai chân ra, cúi đầu nhìn lỗ nhỏ không ngừng chảy dịch màu trắng đυ.c, lo lắng nói: “Giáo sư bắn thật nhiều nha.”
Bị bắn nhiều như vậy, liệu có thể mang thai không?
Sau khi sảng khoái vô cùng qua đi, cuối cùng giáo sư cũng tìm lại được chút lý trí, ông ta vừa thẹn vừa hối hận vì hành vi của mình, cảm thấy mình không xứng làm thầy người khác.
Ông không nên bắn bên trong Hiểu Nhu, nhưng cuối cùng mặc kệ là mình tận tình nội bắn hay là vì một bí mật khó nói ẩn giấu sâu trong lòng, giờ khắc này, ông cũng quyết định phải nói rõ bí mật ấy ra với Hiểu Nhu.
“Đừng lo lắng.” Giáo sư sờ sờ mái tóc dài mướt mồ hôi của Hiểu Nhu: “Em sẽ không mang thai đâu.”
Miệng giáo sư khép mở, sau đó tiếp tục nói: “Thầy không có năng lực làm em mang thai.”
Lần đầu tiên lộ rõ bí mật mình cất giấu trong lòng nhiều năm với một người khác, sau khi nói xong, giáo sư không chỉ không cảm thấy khó chịu, ngược lại trên mặt còn lộ ra chút nhẹ nhàng.
So với sự nhẹ nhàng của giáo sư, Hiểu Nhu lại cảm thấy hoảng hốt.
Chẳng lẽ đây là nguyên nhân năm đó vợ thầy lựa chọn vứt bỏ thầy sao?
Sau khi nghĩ thông suốt điểm này, trong lòng cô dâng trào cảm giác thương hại và thương tiếc. Rõ ràng giáo sư là một người đàn ông rất ưu tú.
Hai người khó tránh khỏi trầm mặc một hồi.
Hiểu Nhu nghĩ, có lẽ cũng vì nguyên nhân này nên giáo sư mới nguyện ý rời khỏi quê nhà, một mình cô độc ở đây nhiều năm như vậy cũng không quay về lấy một lần.
Những người biết giáo sư không thể sinh con, người thương thầy thì sẽ toát ra vẻ đồng tình với thầy, còn những người ghét thầy sẽ âm thầm lôi chuyện này ra cười nhạo thầy ấy.
Hiểu Nhu càng nghĩ càng cảm thấy xót xa.
Giáo sư cũng không muốn mượn chuyện này để giành được sự đồng tình cùng với tha thứ của cô, bởi sai lầm ông tạo ra không đáng để được cô đồng tình và tha thứ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận