Chương 269

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 269

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hiểu Nhu, Hiểu Nhu, em đúng là tiểu yêu tinh câu chết người!” Giáo sư thật sự yêu thích không nỡ buông tay.
Hiểu Nhu cười quyến rũ, chân nhỏ nghịch ngợm cọ cọ lên eo giáo sư, kiều mị hỏi ông: “Vậy giáo sư có thích tiểu yêu tinh không?”
“Thích! Thích!” Giáo sư nâng mông Hiểu Nhu lên, cắm dươиɠ ѵậŧ đã cự ly âm vào nơi càng sâu hơn.
Đại dươиɠ ѵậŧ không ngừng cắm “phụt phụt” cuồng thao động thịt thủy nhuận đỏ tươi, tự mình dùng hành động để nói cho Hiểu Nhu biết ông thích Hiểu Nhu tới mức nào.
“Giáo sư thích tiểu yêu tinh.” Sự trắng trợn của Hiểu Nhu đã cảm nhiễm người giáo sư vốn hàm súc nhất quán.
Ông hơi dừng một chút sau đó lại mở miệng: “Thích tiểu tao huyệt của tiểu yêu tinh.”
Lời này như mở ra chốt mở tiềm tàng trong cơ thể giáo sư. Ông vốn tưởng muốn nói ra lời kiểu vậy phải khó khăn lắm, nhưng sau khi nói ra rồi ông lại có cảm giác rộng mở trước nay chưa từng có, một loại cảm giác được giải phóng khỏi trói buộc.
Giáo sư có chút mê luyến cảm giác này.
Luận rêи ɾỉ nói lời cợt nhả, rõ ràng giáo sư chỉ là người mới, trên phương diện này, Hiểu Nhu đã nhận được sự “giáo dục” phong phú hơn ông nhiều.
“Em cũng thích giáo sư, thích lớn dươиɠ ѵậŧ của giáo sư, vừa cứng vừa thô, sắp thao chết tao huyệt của Hiểu Nhu rồi! A— A— Giáo sư quá sướиɠ, Hiểu Nhu sướиɠ muốn chết…”
Những lời da^ʍ ngôn lãng ngữ khiến người ta đỏ mặt tía tai liên tục bay ra ngoài, khiến giáo sư nghe được mà gậy thịt cứng rắn như sắt thép, nảy sinh ác độc mà không ngừng cắm sâu vào trong.
“Khá lắm Hiểu Nhu, tiểu yêu tinh, sao em có thể rên giỏi như vậy? Đúng là tiểu da^ʍ oa, giáo sư nghe mà dươиɠ ѵậŧ càng lúc càng cứng. Thao em, thao em, giáo sư dùng cự bổng thao thủy huyệt của em!”
Ngay cả chính bản thân giáo sư cũng chưa từng nghĩ tới trên phương diện này, mình không thầy cũng hiểu.
Có lẽ tất cả đàn ông đều có bản tính như vậy, ông chỉ là mãi tới hôm nay mới nhận ra chính mình nguyên thủy nhất.
“Ha a… Ha a… Hiểu Nhu, côn ŧᏂịŧ của giáo sư ăn ngon không? Tiểu tao huyệt của em cắn thầy thật chặt, sắp mυ”ŧ bay của thầy rồi. Vật nhỏ dâʍ đãиɠ, chẳng lẽ em muốn uống tϊиɧ ɖϊ©h͙ của đàn ông tới vậy sao?”
Nói xong giáo sư còn vỗ nhẹ lên mông Hiểu Nhu, phát ra một tiếng bốp thanh thúy.
Hiểu Nhu hừ mũi, ngây thơ bất mãn: “Giáo sư thật đáng ghét, đánh mông người ta, còn đánh đau như vậy.”
Oán giận xong, Hiểu Nhu còn vặn vẹo mông, gậy thịt trong âʍ đa͙σ còn xoắn lại càng chặt hơn, phảng phất như đang trút giận thay Hiểu Nhu, càng nỗ lực mà vặn xoắn co bóp nghiệt long trong lỗ nhỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận