Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Ninh đã hoàn toàn quên mất, buổi trưa là ai đã hét lên “Đừng”, “Không chịu nổi nữa.”

Giang Ninh nhíu mày, không tự chủ mà rên rỉ nũng nịu với Chu Liệt.

Ngón tay Chu Liệt vẫn chỉ vuốt ve quanh quần lót, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ uốn cong các khớp ngón tay, đè quần lót cùng nhau thọc vào tiểu huyệt.

Nhưng rất quyến rũ.

“Anh chạm vào chỗ đó đi…”

Cặp vú thơm mùi sữa dính đầy kem dưỡng ngực bị bàn tay to véo thật mạnh, sờ nắn như trái đào.

Chu Liệt đưa tay sờ tới quần lót trên người cô, quần lót được trang trí một lớp bông tinh khiết mỏng manh, chung quanh mang theo một vòng ren.

“Chỗ đó thật ngứa…’’

“A——”

“A Liệt…”

Cô như đang học theo âm giọng của Chu Liệt lúc nói chuyện.

Các ngón tay phía trên cũng dừng lại.

Ngắn ngủn.

“A——”

Vừa ngây thơ trong sáng vừa gợi lên dục vọng trong lòng anh.

Nhưng rất quyến rũ.

Vừa xấu hổ vừa ngại ngùng.

Trong phòng im lặng hơn mười giây.

“Hôm nay không thể làm nữa.”

Giang Ninh đã hoàn toàn quên mất, buổi trưa là ai đã hét lên “Đừng”, “Không chịu nổi nữa.”

Chỉ có chiếc quạt vẫn còn quay.

Giang Ninh nhíu mày, không tự chủ mà rên rỉ nũng nịu với Chu Liệt.

“Hôm nay không thể làm nữa.”

Ngón tay to lớn thon dài, men theo hình dáng của tiểu huyệt, từ chỗ lồi lên một đường sờ đến chỗ sâu lõm.

Người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng một lần nữa, nhưng từng chữ từng câu mà giọng nói từ tính kia nói ra là thứ Giang Ninh không muốn nghe nhất.

Lời cầu xin đầu tiên của cô… Bị từ chối.

Kết hợp với sung sướng mãnh liệt, cùng nhau xông lên đỉnh đầu Giang Ninh.

Lần này Giang Ninh không chỉ có ngón chân co rút lại với nhau, mà ngay cả ngón tay của cô cũng nắm chặt lấy chiếc chăn mỏng.

Đầu ngón tay trắng nõn dùng sức như muốn xé rách.

Ngón tay dưới di chuyển.

Vừa xấu hổ vừa ngại ngùng.

Nhưng hai tay Chu Liệt đã đồng loạt dùng sức, đồng thời xoa bóp núm vú và hột le của Giang Ninh ——

Còn mang theo sự lúng túng

Giang Ninh chớp chớp đôi mắt to tròn, trong đôi mắt có ánh nước nhàn nhạt dâng lên.

Trong lòng cô đang khó chịu, muốn lập tức đẩy Chu Liệt ra.

Không được gợi cảm cho lắm.

Giang Ninh vẫn không đoán được Chu Liệt đang muốn gì.

Nếu không làm thì đừng có chạm vào cô.

Đầu óc choáng váng, cơ thể mềm nhũn…

Tối nay đi ngủ cũng đừng xoa ngực của cô nữa.

Giang Ninh đang suy nghĩ miên man.

Ngón tay Chu Liệt dừng bên ngoài tiểu huyệt của cô, đột nhiên động đậy.

Ngón tay to lớn thon dài, men theo hình dáng của tiểu huyệt, từ chỗ lồi lên một đường sờ đến chỗ sâu lõm.

Vải dệt của quần lót dán sát vào tiểu huyệt.

Đầu ngón tay mang theo sức nặng ấn mạnh một cái.

Hơi thở Chu Liệt đảo qua vành tai Giang Ninh.

Chu Liệt đẩy chiếc quần lót cotton ép vào khe hở, ngón tay anh cũng theo đó thọc vào bên trong.

“A——”

Lần này Giang Ninh không chỉ có ngón chân co rút lại với nhau, mà ngay cả ngón tay của cô cũng nắm chặt lấy chiếc chăn mỏng.

Giang Ninh bất ngờ không kịp đề phòng bị tập kích, phát ra tiếng rên rỉ thật dâm đãng làm sao

Cô đã nhất thời quên mất vừa rồi mình đang suy nghĩ cái gì, trong đầu chỉ còn sự sung sướng do ngón tay Chu Liệt mang đến.

Giang Ninh bị một đôi tay của Chu Liệt đùa bỡn như mất hồn.

Đầu óc choáng váng, cơ thể mềm nhũn…

Cô chưa từng có cảm giác dục cầu bất mãn như thế này.

Cô không nghĩ tới điều đó, Chu Liệt cũng đã thay đổi hành động trên người cô.

Bàn tay Giang Ninh giật giật, muốn bắt được cái gì đó nhưng trong ngực cô chỉ có một cái chăn mỏng.

Không phải Chu Liệt.

Người đàn ông cảm nhận được phản ứng của cơ thể cô.

Người đàn ông cảm nhận được phản ứng của cơ thể cô.

Không phải Chu Liệt.

Từ sau lưng cô siết chặt cánh tay, lồng ngực cường tráng không kẽ hở đến gần, ôm lấy Giang Ninh càng chặt hơn.

Hơi thở Chu Liệt đảo qua vành tai Giang Ninh.

“Anh làm như vậy thì em sẽ sướng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận