Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dây leo khác hoàn toàn với bàn tay người đàn ông, lại không hề buông tha bất cứ điểm mẫn cảm nào, cảm giác trơn trượt và lạnh lẽo mà dây leo mang lại kích thích cô, rất nhanh cơ thể cô bắt đầu phiếm hồng, trong mắt tràn đầy dục vọng.

Ánh mắt cô mờ mịt, dây leo trên người không ngừng di chuyển tạo cảm giác tồn tại. Một sợi dây leo đặc biệt lặng lẽ đến gần môi cô, nhẹ nhàng lướt qua lướt lại trên môi cô, rất giống cảm giác Cố Thị hôn nhẹ.

Lý Tuy Biện hoảng hốt nghĩ.

Thừa dịp cô mất tập trung, dây leo chen vào miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô khuấy động. Động tác thô bạo khiến cô không kịp nuốt, nước miếng chưa kịp nuốt chảy xuống khóe miệng, ngay lập tức sẽ có một dây leo khác bất ngờ tiến lên hút sạch.

Sóng tràn ngập hạ thân, quần lót dần dần ướt sũng, dây leo chạy dọc theo cặp đùi trắng nõn đến trước lớp vải nhẹ nhàng va chạm, dịch hoa chảy ra càng nhiều.

Lý Tuy Biện ghét nhất cái cảm giác chỉ trêu chọc bên ngoài mà không đâm sâu vào. Dây leo trong miệng vẫn đang điên cuồng dây dưa với lưỡi cô, cô chỉ có thể nhẹ nhàng cắn mấy cái cho đỡ tức. Dây leo sau khi bị cô cắn càng mạnh mẽ tiến công.

Lý Tuy Biện bị dây leo đùa bỡn gần ba tiếng đồng hồ, nằm liệt trên giường thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng. Trong ba tiếng, những cái dây leo đó chỉ trêu chọc bên ngoài, đùa giỡn điểm nhạy cảm trên cơ thể cô nhưng lại không hề đụng chạm đến tiểu huyệt dù chỉ là một chút.

Cảm giác trống trải không được thỏa mãn khiến khóe mắt cô đỏ hoe.

Mẹ nói! Cái tên chó má Cố Thị kia! Có bản lĩnh thì đừng có về, nếu không cô nhất định sẽ làm chết anh!!!

Sự thật chứng minh, phụ nữ một khi dục cầu bất mãn cũng rất đáng sợ.

Mà Cố Thị ở bên kia, liếm môi cười, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve như đang điều khiển vật gì.

Chính vì thế nên anh mới sẵn sàng để cô ở nhà một mình.

Cố Thị nhìn cô gái trong bức ảnh trên tay, khóe miệng cong lên, ánh mắt lóe lên.

——————————————

Tiểu kịch trường

Lý Tuy Biện: Nghe nói tác giả vì chuyện khảo thí hai ngày mà thức nguyên đêm?

Ta:…… Đúng vậy……

Lý Tuy Biện: Ha ha ha ha ha ha (ಡωಡ)hiahiahia, cảm ơn tác giả đã cho tôi xuyên đến đây, từ đây không còn có ưu sầu, ha ha ha ha!

Ta:…… Cô tin tôi cho cô xuyên về không!

Cố Thị: Ngươi nói cái gì?

Ta: Không… Không có gì… ( nhỏ giọng bb ) thật quá đáng, mỗi ngày ta đều mất công để ngươi ăn thịt, vậy mà lại uy hiếp ta. Cẩn thận ta không cho ngươi ăn thịt nữa!

Cố Thị: Ha hả.

***

Lý Tuy Biện không bao giờ nghĩ tới Cố Thị lại dám dùng đám dây leo kia đùa bỡn cô tận một tuần liền! Mỗi lần cô cảm giác mình sắp cao trào thì đám dây leo kia lại không động nữa!

Trong một tuần, dù cho cô có phòng bị như thế nào đi chăng nữa thì đám dây leo kia vẫn cứ quấn lấy cơ thể cô. Thậm chí vì để trốn tránh đống dây leo đó mà có phải đồng ý nhận nhiệm vụ bên ngoài, ấy vậy mà vẫn bị đuổi theo đến tận nơi.

Nghĩ đến cảnh trong rừng rậm, cả cơ thể dây leo treo lơ lửng trên không trung làm loại chuyện xấu hổ này, mặt già của Lý Tuy Biện đỏ bừng.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Cố Thị vừa mở cửa thì thấy Lý Tuy Biện chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi mỏng tanh, ôm đầu gối ngồi trên sofa, để lộ ra quần lót màu hồng phấn, trên làn da trắng nõn đầy rẫy những vết đỏ ái muội.

Bình luận (0)

Để lại bình luận