Chương 278

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 278

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa tươi, nến, rượu, âm nhạc…
Cho dù pháo hoa còn chưa vang nhưng Phương Dật Hiên đã tạo ra được bầu không khí lãng mạn mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng tha thiết ước mơ.
Hiểu Nhu lắc lắc ly rượu vang trong tay, khe khẽ thở dài.
Liệt nữ sợ lang triền.
Lời này thật sự rất có lý.
Hiểu Nhu đã có thể cảm nhận rõ ràng được, sự cự tuyệt của mình với Phương Dật Hiên đã không còn kiên quyết như trước nữa.
Phương Dật Hiên hệt như thợ săn hàng đầu, so kiên nhẫn, thật không ai có thể bì kịp.
Quá trình chờ đợi cũng không nhàm chán, kiến thức của Phương Dật Hiên không chỉ giới hạn trên thương nghiệp, mà chuyện lịch sử, tin tức xã hội, kỳ văn dật sự, anh đều biết không ít, không tinh là tinh thông kim cổ nhưng cũng có thể nói là kiến thức rộng rãi, khiến Hiểu Nhu không hề cảm thấy chờ đợi khô khan.
Mãi tới khi màn hình điện tử đối diện khách sạn bắt đầu chiếu số đếm ngược, Hiểu Nhu mới kinh ngạc phát hiện không ngờ thời gian đã trôi qua nhanh như vậy, đã tiến vào 10 giây đếm ngược cuối cùng.
“10!”
“9!”
“8!”

Từ ban công nhìn xuống, quảng trường phía dưới lầu đã tụ tập không ít người. Mọi người cùng chờ đợi khoảnh khắc kết thúc năm cũ đón chào năm mới.
Cũng không biết là ai dẫn đầu, chỉ thấy đám người bắt đầu đồng loạt lớn tiếng hô lên con số đếm ngược trên màn hình điện tử.
“5!”
“4!”
“3!”
“2!”
“1!”
“Chúc mừng năm mới!”
Theo một tiếng đếm ngược cuối cùng vang lên, trong đám người bộc phát ra một tiếng hò hét chúc phúc, mà tiếng chuông báo hiệu năm mới tới cũng đã vang lên.
Gần như cũng trong chớp mắt này, trên bầu trời xinh đẹp nổ tung mấy đóa hoa diễm lệ. Hiểu Nhu đã bị cảnh đẹp phá không trước mắt làm chấn động.
Hết đóa pháo hoa này tới đóa pháo hoa khác nở rộ trong đêm tối, sắc thái huyễn lệ lại bắt mắt, đèn đuốc rực rỡ bao la hùng vĩ khiến Hiểu Nhu cảm thấy cảm xúc mênh mông.
Cô hiểu được vì sao Phương Dật Hiên lại chọn nơi này, đây đúng là trung tâm bắn pháo hoa.
Cô ngắm nhìn bốn phía, cho dù nhìn từ hướng nào cũng có thể thấy pháo hoa đẹp nhất.
Cô như bị pháo hoa vây quanh.
“Trần tiểu thư, năm mới vui vẻ.”
Cứ việc pháo hoa nổ rất vang, rất chấn động, nhưng Hiểu Nhu vẫn có thể nghe được rõ ràng anh đang nói cái gì.
Dưới ánh pháo hoa chiếu rọi, gương mặt anh tuấn của người đàn ông khắc sâu vào đôi mắt thiếu nữ. Anh như tự tay châm lửa kíp nổ, cũng thiêu đốt lên một chuỗi pháo hoa nho nhỏ trong lòng cô.
“Cảm ơn anh, cũng chúc anh năm mới vui vẻ.” Hiểu Nhu giật giật khóe môi, cũng nói lời cảm ơn và chúc phúc, nhưng giọng nói của cô lại dễ dàng bị tiếng vang của pháo hoa phủ kín.

Bình luận (0)

Để lại bình luận