Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thân Thể Trần Trụi Và Nụ Hôn Đầu Đời
Hứa Đồng Chu đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở trở nên dồn dập. Lời đề nghị của cô như một mồi lửa ném vào đống cỏ khô, thiêu đốt toàn bộ lý trí của cậu. Chị Trình, nữ thần cao quý trong lòng cậu, đang mời gọi cậu làm chuyện vợ chồng?
“Em không muốn sao?” Giọng Trình Nặc vang lên, pha chút khiêu khích.
“Không! Em muốn! Em rất muốn!” Cậu vội vàng trả lời, sợ cô đổi ý. Làm sao cậu có thể từ chối? Đây là giấc mơ hoang đường nhất mà cậu từng mơ, nay lại hiện ra sờ sờ trước mắt.
“Vậy lại đây.”
Cô gái vẫy tay, ra hiệu cho cậu đến gần. Hứa Đồng Chu nuốt nước bọt, bước chân nặng nề tiến về phía giường.
“Cởi đồ ra.”
Mệnh lệnh ngắn gọn nhưng đầy quyền lực. Hứa Đồng Chu run rẩy cởi bỏ chiếc áo thun cũ kỹ, để lộ lồng ngực rắn chắc, màu da đồng hun bóng loáng dưới ánh đèn mờ ảo. Tiếp đó là chiếc quần dài, chỉ còn lại chiếc quần lót mỏng manh che đậy phần hạ bộ đang căng phồng lên vì kích thích.
Trình Nặc ngồi trên giường, ánh mắt cô lướt dọc cơ thể chàng trai trẻ. Đẹp quá. Một cơ thể tràn đầy sức sống thanh xuân, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không thô kệch, từng thớ thịt đều toát lên vẻ nam tính hoang dã.
Cô cũng bắt đầu trút bỏ xiêm y. Chiếc áo sơ mi trắng rơi xuống đất, để lộ bờ vai thon gầy và xương quai xanh quyến rũ. Cô đưa tay ra sau lưng, cởi nốt chiếc áo ngực. Hai bầu ngực trắng ngần, tròn trịa như hai trái đào tiên nảy ra, đung đưa nhẹ nhàng trước mắt Hứa Đồng Chu. Đôi nhũ hoa hồng hào, e ấp như nụ hoa chờ người hái.
Cổ họng Hứa Đồng Chu khô khốc, mắt cậu dán chặt vào tòa thiên nhiên tuyệt mỹ ấy.
Trình Nặc quỳ lên mép giường, chủ động vòng tay qua cổ cậu, kéo đầu cậu xuống và dán môi mình lên môi cậu.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Hứa Đồng Chu. Môi cô mềm mại, ngọt ngào hơn bất cứ loại kẹo nào cậu từng ăn. Cậu đứng chết trân một giây, rồi bản năng đàn ông trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu vòng tay ôm chặt lấy eo thon của cô, siết mạnh đến mức muốn khảm cô vào người mình.
Cậu hôn đáp trả, vụng về nhưng cuồng nhiệt. Lưỡi cậu tách mở hàm răng cô, luồn sâu vào trong khoang miệng ẩm ướt, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của cô mà mút mát, đảo lộn.
“Ưm…” Trình Nặc rên khẽ, hơi thở của cả hai trở nên gấp gáp, nóng hổi.
Nụ hôn kéo dài triền miên, ướt át. Hứa Đồng Chu như con thú đói khát lâu ngày, tham lam hút lấy mật ngọt từ miệng cô. Tay cậu không chịu để yên, bắt đầu vuốt ve tấm lưng trần mịn màng, trượt dọc xuống cặp mông căng tròn, bóp mạnh.
Cả hai ngã xuống giường, thân thể trần trụi quấn lấy nhau. Hứa Đồng Chu nhanh chóng tuột nốt chiếc quần lót cuối cùng, giải phóng “con quái vật” đang bị giam cầm bấy lâu nay.
Côn thịt của cậu bật ra, tím ngắt, gân guốc nổi lên cuồn cuộn, dựng đứng kiêu hãnh và hung hãn. Nó giật nảy lên, rỉ ra những giọt dịch trong suốt ở đầu khấc, thể hiện sự khao khát tột độ.
Trình Nặc nhìn thấy vật đó thì hoảng hồn. Nó to quá! To và dài hơn hẳn những gì cô từng tưởng tượng, và chắc chắn là “khủng” hơn của Điền Mục rất nhiều.
Cô nén sự xấu hổ, đưa bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy thân gậy nóng hổi ấy.
“A…” Hứa Đồng Chu rên lên một tiếng sung sướng khi cảm nhận được sự mềm mại từ tay cô bao bọc lấy dương vật mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận