Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay mềm mại của Sắc Vi chạm vào lớp vải quần âu căng cứng, cảm nhận được độ nóng và kích thước khủng khiếp của con quái vật đang ngủ say bên trong. Cô vuốt ve dọc theo chiều dài của nó, rồi thành thạo tháo thắt lưng, kéo khóa quần xuống.
Cự vật của hắn bật ra, hung hăng, ngạo nghễ, gân guốc nổi lên đầy kích thích. Sắc Vi không chút ngần ngại, nắm lấy nó, bàn tay nhỏ bé bao trọn lấy thân gậy nóng rực, bắt đầu tuốt lộng.
“Ah… Sắc Vi…” Tử Hiển ngửa cổ ra sau, yết hầu trượt lên xuống, hắn rên lên đầy khoái cảm. Cảm giác được bàn tay người mình yêu thương chăm sóc nơi nhạy cảm nhất khiến hắn sung sướng đến tê dại da đầu.
Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi cô, tay không ngừng xoa nắn bầu ngực căng tròn bị ép chặt trong chiếc váy dạ hội chật chội. “Em đẹp quá… hôm nay em đẹp đến mức anh muốn giấu em đi, không cho ai nhìn thấy…”
“Thế thì phạt anh… vì tội để người khác nhìn…” Sắc Vi hổn hển, tay cô trượt xuống dưới, tìm đến hai túi ngọc phía dưới, nhẹ nhàng xoa nắn.
Hắn không chịu thua kém, bàn tay luồn vào trong váy cô, kéo phăng chiếc quần lót chữ T mỏng manh xuống. Ngón tay thon dài lập tức tìm được lối vào ướt át, chìm ngập trong suối nguồn dâm thủy nóng hổi.
“Ướt quá… em cũng muốn anh đúng không?” Hắn thì thầm, giọng nói đầy vẻ đắc ý và dâm đãng. Ngón tay hắn bắt đầu ra vào, khuấy đảo bên trong, tiếng nước chùn chụt vang lên trong căn phòng yên tĩnh nghe thật dâm mỹ.
“Ưm… muốn… muốn anh vào…” Sắc Vi uốn éo, hông cô tự động đẩy lên đón nhận ngón tay hắn. Cảm giác trống rỗng bên trong khiến cô khao khát được lấp đầy bởi thứ to lớn hơn.
Tử Hiển rút tay ra, thay vào đó là quy đầu to lớn, tím tái của mình. Hắn cọ xát nó vào khe thịt ướt át, trêu chọc viên ngọc trai nhỏ bé đang sưng tấy lên vì hưng phấn.
“Vào đi… xin anh… A Hiển…” Sắc Vi nức nở, cô không thể chịu đựng thêm sự trêu đùa này nữa. Cô muốn hắn, muốn hắn đâm sâu vào, muốn hắn chiếm đoạt cô, muốn hắn giày vò cô.
Hắn nhìn khuôn mặt kiều diễm đang đỏ bừng vì dục vọng của cô, không kìm nén được nữa, hắn thúc mạnh hông. Cây gậy thịt thô to xuyên qua cửa mình chật hẹp, tiến thẳng vào tận cùng hang động ẩm ướt.
“Aaaaa!” Sắc Vi hét lên sung sướng, cả người cô cong lên như con tôm, móng tay bấu chặt vào vai hắn. Cảm giác bị xé toạc nhưng cũng đầy thỏa mãn lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn bắt đầu di chuyển, mỗi cú thúc đều sâu lút cán, chạm đến điểm G nhạy cảm nhất của cô. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng rên rỉ không ngừng nghỉ của cả hai.
“Sướng… sướng quá… A Hiển… sâu nữa… mạnh nữa…” Sắc Vi rên rỉ, cô chủ động lắc hông, siết chặt cơ vòng, hút lấy dương vật của hắn như muốn vắt kiệt từng giọt tinh hoa.
Tử Hiển gầm gừ trong cổ họng, hắn cúi xuống ngậm lấy một bên ngực cô qua lớp vải váy, dùng răng cắn nhẹ lên đầu nhũ hoa đang cương cứng. Khoái cảm kép từ ngực và bên dưới khiến Sắc Vi như muốn nổ tung. Cô quằn quại dưới thân hắn, mồ hôi ướt đẫm thái dương, những lọn tóc bết dính vào khuôn mặt xinh đẹp càng làm tăng thêm vẻ gợi tình chết người.
“Em là của anh… chỉ của anh thôi…” Hắn gầm lên, tốc độ thúc ngày càng nhanh, càng mạnh. Hắn muốn đóng dấu chủ quyền lên cô, muốn khắc sâu hình ảnh này vào tâm trí cô, để cô biết rằng dù có bao nhiêu gã đàn ông vây quanh, cô vẫn chỉ thuộc về một mình hắn.
Đúng lúc cả hai đang ở ngưỡng cửa của thiên đường, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập như tiếng sấm nổ bên tai.
“Cốc cốc cốc!”
“Tiểu thư! Thiếu gia! Phu nhân mời hai người xuống lầu tiễn khách, bữa tiệc sắp kết thúc rồi!” Giọng ông quản gia già vang lên, xuyên qua cánh cửa gỗ dày, phá tan bầu không khí nóng bỏng.
Cả hai người cứng đờ. Tử Hiển đang ở tư thế thúc sâu nhất, hắn dừng lại, thở hồng hộc, trán tựa vào trán Sắc Vi. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt đầy sự hụt hẫng và ức chế.
Sắc Vi muốn khóc. Trời ơi, sao lại chọn đúng lúc này chứ? Cô đang sắp lên đỉnh cơ mà!
“Đáng chết!” Hắn chửi thề một tiếng, luyến tiếc rút cự vật ra khỏi cơ thể ấm nóng của cô. Một dòng dịch trắng đục lẫn với dâm thủy trong suốt trào ra từ cửa mình sưng đỏ của cô, chảy xuống đùi non.
Sắc Vi nằm vật ra ghế, thở dốc, cảm giác trống rỗng và ngứa ngáy khiến cô khó chịu vô cùng. “Em ghét… em ghét cái bữa tiệc chết tiệt này…” Cô nức nở.
Tử Hiển vội vàng lấy khăn giấy lau dọn qua loa cho cả hai, rồi giúp cô chỉnh lại váy áo. Hắn hôn lên trán cô trấn an: “Ngoan, chịu khó một chút. Xong việc chúng ta lại tiếp tục.”
Họ bước ra khỏi phòng, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể, nhưng đôi mắt long lanh và đôi môi sưng đỏ của Sắc Vi đã tố cáo tất cả những gì vừa diễn ra bên trong.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận