Chương 281

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 281

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngã ngựa cũng có thể ngã ngựa, hội trưởng chấp nhận đáng yêu, bị bạn cùng phòng là sinh viên thể dục kéo vào phòng tắm tắm cùng (phần 2)
Tô Mộc gần như là theo bản năng nhìn nhãn hiệu của ly cà phê, phát hiện nhãn được dán trên ly cà phê có ghi nhiều đường đang hướng về phía mình, khi đó mới thở phào một hơi nhẹ nhõm trong lòng, có điều trái tim lại nhấc lên ngay lập tức vì lời nói tiếp theo của Lục Thương!
Đừng hỏi!
Mẹ nó tôi đang ngồi đối diện, điện thoại đổ chuông thì tôi có chết không?!
Nếu như không cho đối phương mượn sách, chỉ cần Lục Thương gửi tin nhắn cho ”bạn gái” của mình, Tô Mộc đang ở ngay đối diện Lục Thương, đến lúc đó điện thoại vừa vang lên, cậu nhất định sẽ chết.
Nếu như cho Lục Thương mượn sách, thật ra cũng không hẳn là Lục Thương sẽ chú ý đến những thứ trùng hợp kia…
Hai hại chọn cái nhẹ hơn, Tô Mộc lựa chọn đánh cược một lần!
”Không, không phải, không phải là tôi không cho mượn…” Tô Mộc vội vàng lắc đầu: ”Chẳng qua là, chẳng qua là trong sách của tôi có hơi loạn… Cậu muốn xem thì xem đi!”
Cương quyết bóp cổ tay, Tô Mộc đưa sách toán cao cấp qua.
Lục Thương cười một chút: ”Không sao, đúng lúc cũng sắp trưa rồi, làm bạn cùng phòng lâu như vậy mà vẫn chưa từng ăn cơm chung, lát nữa tôi sẽ mời cậu ăn cơm.”
Rõ ràng là mời, nhưng dùng câu trần thuật.
Rất hiển nhiên là Lục Thương không cho rằng Tô Mộc sẽ từ chối, hoặc là Tô Mộc có quyền từ chối, tự mình sắp xếp xong xuôi bữa ăn này.
Tô Mộc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, sau đó lại nhấc điện thoại lên, len lén tắt máy điện thoại, lúc này mới yên tâm.
Phù…
”Hay là thôi đi, buổi trưa tôi còn có chuyện…” Tô Mộc định từ chối.
Cậu ở trên mạng dùng phần mềm giả giọng để lừa tình người ta, ngày ngày cục cưng dài cục cưng ngắn, đụng phải người ta ở ngoài đời, Tô Mộc chỉ còn lại lúng túng lẫn sợ hãi những hốt hoảng của mình sẽ vô tình bị phơi bày, từng giây từng phút đều tương đối đau khổ, đương nhiên sẽ không muốn cùng ăn cơm với Lục Thương.
”Cậu có thể có chuyện gì chứ?” Lục Thương giương mắt, giống như đang nghi ngờ: ”Không phải cậu nói cậu không giỏi xã giao sao?”
”Hả? À, phải phải, là thầy tìm tôi có chuyện…” Tô Mộc vội vàng kiếm cớ.
Lục Thương bình tĩnh nhìn cậu một cái, ánh mắt giống như đao phủ, Tô Mộc chợt nhận ra có một loại cảm giác không nơi ẩn núp, tựa như hết thảy bí mật đều bị bại lộ dưới ánh nhìn chăm chú kia, lông tơ dựng đứng, nổi hết da gà!
”Được, vì chúng ta đã quyết định nên hôm nào cậu có thời gian thì lại nói tiếp.” Dáng vẻ Lục Thương rất dễ nói chuyện.
Tô Mộc vội vàng gật đầu điên cuồng!
Cho nên cậu đi nhanh đi mà, ông thần ơi!
Lục Thương nhìn cái đầu nhỏ bông xù gật gật, không biết tại sao lại cảm thấy trong đó có chút đáng yêu, không nhịn được nhìn nhiều hơn hai lần, lúc này mới đứng lên, trả lại sách cho Tô Mộc.
Anh bên này chân trước vừa mới bước đi, Tô Mộc chân sau liền vội vàng thu dọn đồ đạc, chạy mất dạng.
Ngược lại khiến Lục Thương bất giác nhìn về lại phía cậu, nhất thời có chút buồn cười lẫn tức giận.
Khá đáng yêu, tuy không nhiều, lá gan lại nhỏ, sợ anh mà cũng sợ đến vậy.
Khóe miệng cong cong, Lục Thương bắt đầu nghiên cứu đề toán cao cấp đó.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận