Chương 282

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 282

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu bị cao trào vài lần liên tục, đầu óc đã sớm biến thành một mảnh hồ nhão.
Bị anh tùy ý đùa bỡn còn bị anh bôi nhọ trêu chọc, Hiểu Nhu chỉ có thể thóa mạ anh trong lòng, ai nói muốn cưỡi anh?
Từ từ!!!
Đột nhiên Hiểu Nhu hồi tưởng câu “đm” cô đã buột miệng thốt ra khi nhìn thấy Phương Dật Hiên ở lớn sảnh khách sạn.
Bởi vì cô rất ít khi nói ra lời thô tục như vậy, cho nên trong đầu cô vẫn còn ấn tượng khoảnh khắc ấy.
Không thể nào? Cô còn tưởng lúc đấy Phương Dật Hiên không nghe được, nhưng anh nói vậy, có nghĩa lúc đó anh đã nghe thấy ư?
Nhưng cho dù có nghe được thật, qua nhiều ngày như vậy rồi anh mới phát tác là có ý gì? Là đang muốn tính sổ sao? Mẹ, cẩu nam nhân này cũng quá hẹp hòi đi!
“Có phải mới rồi em đang mắng anh lòng dạ hẹp hòi?” Phương Dật Hiên đỉnh mạnh vào tao bức của cô, âm u hỏi.
Hiểu Nhu lập tức che miệng.
Mới vừa rồi cô đã mắng thành tiếng ư?
Phương Dật Hiên không nhịn được cười ngã xuống người cô.
Thật ra mới vừa rồi cô không nói gì cả, chỉ là anh gần như có thể đoán được trong lòng cô đang nghĩ gì.
Nhưng cô phản ứng như vậy chẳng phải đã cho anh đáp án rõ ràng rồi sao? Cô thật quá đáng yêu!
Hiểu Nhu nhìn thấy anh cười tới mất hết hình tượng như thế, không chỉ có mặt lộ vẻ nghi ngờ.
Xin chào, vị tiên sinh này, anh bị mắng còn có thể vui vẻ như vậy, anh xác định mình không bị bệnh thật chứ?
Phương Dật Hiên cười cười bế cô lên, ôm cô ngồi trong ngực mình nhẹ nhàng hích eo.
Tư thế như vậy khiến anh không thể nào cắm rút quá nhanh, nhưng hạ thể lại dính liền chặt chẽ, hệt như bọn họ trời sinh đã là một thể.
Phương Dật Hiên vén lọn tóc bị mồ hôi làm ướt, dính lên trên cổ Hiểu Nhu ra, sau đó nhẹ nhàng tạo ra một đám ấn ký màu hồng nhạt.
“Không phải em nói muốn cưỡi anh sao? Vô dụng như vậy còn cưỡi anh thế nào được?” Phương Dật Hiên vẫn còn tâm tư trêu đùa cô.
Hiểu Nhu đã mềm như con lười, cả người treo trên người anh, nào còn tâm tư để ý tới mấy lời vui đùa ác ý của anh.
Cô chỉ biết há miệng cắn lên bả vai anh, cho anh chút giáo huấn.
Phương Dật Hiên hít sâu một hơi, nhưng vẫn cưng chiều sờ sờ lên gáy cô: “Không phải cào người thì cũng cắn người, em là mèo hay là chó?”
“Hừ!” Là chó thì sao? Cắn chết anh, cắn chết anh!
Phương Dật Hiên lại lần nữa cười to.
Nếu đám cấp dưới của anh thấy được dáng vẻ này chắc chắn sẽ ngạc nhiên tới rớt cằm. Ngày thường ông chủ của bọn họ nào có cười tươi như vậy bao giờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận