Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiểu Nhu nhìn chằm chằm mặt biển sóng nước lóng lánh, thở dài lần thứ 108.
Hối hận, thật mẹ nó hối hận.
Vì sao cô phải đồng ý với bạn bè đi ra làm “ngư dân nhạc” làm gì không biết, lạc thú câu cá không thấy, chỉ thấy say tàu, chỉ say tàu cũng đủ khiến cô nôn tới trời đất quay cuồng, chưa kể tới mặt trời còn chói chang muốn chết!
Hiểu Nhu cố gắng rụt người vào trong bóng râm,
Mới ra hai ngày cô đã cảm thấy người mình đen đi mấy bậc.
Sớm biết vậy cô không nên mặc áo tắm.
Sau khi Hiểu Nhu hối hận toàn phần một lượt, lại thở dài một hơi.
Hiện tại cô có hối hận cũng vô dụng, đêm nay bọn họ còn phải ở lại đảo nhỏ này một đêm.
Hiểu Nhu đứng xa xa nhìn đám bạn đang chơi cực kỳ hưng phấn bên bờ cát, quyết định về thuyền nằm một hồi trước.
Cô vừa không muốn phơi nắng vừa không muốn ở lại đây nuôi muỗi nơi này!
Hiểu Nhu bung dù che nắng, thật cẩn thận mà đi về phía chiếc thuyền đang thả neo trên đảo.
Lần này bọn họ trực tiếp thuê một cái thuyền biển để ra ngoài câu cá, ngoại trừ đêm nay sẽ qua đêm ở đảo nhỏ này, việc ăn uống tiêu tiểu trước đó đều được giải quyết trên thuyền nhỏ.
Lúc trước trong lòng Hiểu Nhu còn có chút oán giận thuyền nhỏ không đủ thoải mái, nhưng hiện tại, sau khi so sánh với việc phải ngủ lại một đêm trên đảo nhỏ, cô thật sự thấy cái thuyền nhỏ này thoải mái tới không thể thoải mái hơn.
Hiểu Nhu đang suy nghĩ xem buổi tối nay mình có nên lên thuyền ngủ một giấc thật ngon không.
Vào lúc Hiểu Nhu đang như đi vào cõi thần tiên, cô cảm giác được lòng bàn chân trượt một cái, giây tiếp theo, cả người cô ngã uỵch xuống đất.
Hiểu Nhu ngồi dưới đất hô lên đau đớn, nước mắt cũng tràn bờ mi.
Cô ngồi dưới đất một lúc lâu mới phát hiện dép của mình bị hòn đá sắc bén kéo đứt, khó trách cô lại té ngã.
Sao cô có thể vô ý như vậy! Hiểu Nhu kêu rên trong lòng.
Cô nhụt chí xoa mông đứng dậy, nhón chân nhìn nhìn nhưng chỉ có thể mơ hồ thấy được bóng dáng thuyền nhỏ, trong lòng sầu não suy nghĩ xem mình nên tiếp tục đi chân đất về hay khỏi về nữa đây?
Nếu có thể, cô thật sự không muốn chọn một trong hai phương án này!
Hiện tại đã sắp tới thời khắc nóng nhất trong ngày, mặt đất đã bị mặt trời rọi cứng, ngay cả những hòn đá nhỏ cũng bị ánh nắng chiếu tới nóng rát, còn rất sắc bén. Nếu đi chân trần về sẽ vừa nóng vừa đau.
Hiểu Nhu nhìn về phía trước rồi lại nhìn về phía sau, thật sự tuyệt vọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận