Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Niềm đam mê đặc biệt với tình dục của Cung công tử, trang phục sườn xám hồ ly trong suốt gợi cảm, đôi tai hồ ly bị hội trưởng Lục nhìn thấy (phần 3)
Em gái ngọt ngào không được, Tô Mộc chỉ có thể nhập vai ngự tỷ cho mình một lần nữa, lại đi tán tỉnh.
Nhưng lần này Cung Chiêu Hề dứt khoát không chấp nhận lời mời kết bạn của cậu.
Tô Mộc cũng không hiểu lắm, đầu óc mê muội, trực tiếp dùng thân phận đàn ông để kết bạn với Cung Chiêu Hề.
Mặc dù lần này đã được chấp nhận nhưng vừa trò chuyện được đôi câu thì người kia không thèm trả lời nữa.
Mấy ngày đó Tô Mộc như muốn phát điên, kết quả bởi vì lo âu quá mức, không được nghỉ ngơi tốt, vô tình đặt sai quyền xem của vòng bạn bè, chuyện này dẫn đến bức ảnh vốn dĩ là đăng lên vòng bạn bè để cho Lục Thương xem, kết quả trời xui đất khiến bị Cung Chiêu Hề nhìn thấy.
Nói cách khác, trong mắt Cung Chiêu Hề, cậu là đàn ông, nhưng cậu đã đăng một bức ảnh che mặt thử quần áo lên vòng bạn bè nhưng lại mặc đồ của phụ nữ!
Ngay khi Tô Mộc đang tuyệt vọng, cho rằng lần này mình chắc chắn đã tiêu đời ——
Nào ngờ, chỉ một sai sót nhỏ như vậy lại trời xui đất khiến làm sống lại mối quan hệ có tiến triển như một bãi nước đọng của hai người vào lúc đó!
Cái tên biến thái Cung Chiêu Hề kia, anh ta lại ăn tên đàn ông mặc đồ con gái để lừa tiền!
Theo cách nói của nghệ thuật gia thì chính là một người nghệ sĩ biểu diễn cơ thể con người một cách trừu tượng tràn đầy những điều đối lập và thoát khỏi xiềng xích trói buộc của trần tục.
Một người với số tiền này, một người lại tận lực phối hợp, hai người rất nhanh liền nóng như lửa, ngọt dính răng.
Cho nên Cung Chiêu Hề gửi đồ tới cho cậu, Tô Mộc cũng cố tình chụp lại yết hầu của chính mình khi gửi ảnh đi để thỏa mãn sự tôn sùng tình dục đặc biệt của Cung công tử…
Chụp hai bức chính diện với gương, lại chụp thêm một bức quay lưng về phía gương bằng gậy tự sướng.
Bức hình này không những có thể nhìn thấy chính diện của cậu mà cũng có thể thấy được chiếc đuôi hồ ly lông xù mềm mại ở phía sau trong tấm gương, cũng như loáng thoáng nhìn thấy một vài viên ngọc trai khổng lồ dính ở khe mông Tô Mộc, cùng với mái tóc đen nhánh óng mượt và đôi tai hồ ly lông xù.
Cuối cùng là mặc bộ đồ tinh xảo, ôm đuôi chụp một bức.
Chụp xong mấy tấm hình, Tô Mộc kiểm tra lại một lần rồi mới gửi sang cho bên kia, lúc này mới thật sự là thở phào nhẹ nhõm.
Chuyển chiếc gương xếp vào góc rồi cất đi, gương mặt Tô Mộc vẫn đỏ bừng, dáng vẻ thoạt nhìn cứ như vừa mới đang làm ra chuyện gì xấu, dọn dẹp những sơ hở có thể bị lộ ra ngoài, cậu còn đang chuẩn bị thay quần áo thì ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa.
Shh…
Thật sự là tiếng gõ cửa, đây rõ ràng là tiếng chuông đòi mạng mà!
Tô Mộc vội vàng muốn cởi quần áo, kết quả cái đuôi buộc quá chặt, căn bản không cởi ra được, không cởi được đuôi thì sườn xám trong suốt bên trong cũng không thể cởi ra được!
”Ai vậy?!” Tô Mộc muốn trì hoãn một chút.
”Là tôi, Lục Thương.” Lục Thương đứng ngoài cửa, dáng vẻ như đang có điều suy nghĩ.
”Hả? Chờ một chút, tôi vừa mới tắm xong, vẫn chưa mặc quần áo tử tế, chờ một chút!” Tô Mộc gấp đến độ suýt khóc.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận