Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nơi anh mơ ước được đi vào đang ở ngay trước mặt, có trời mới biết Trang Úy đã dùng bao nhiêu ý chí mới ra lệnh cưỡng ép mình đứng lên, nhịn xuống ý muốn trực tiếp cởi quần lót cô ra, xúc động muốn đâm thẳng dục vọng của mình vào trong cô.

Cô cũng ướt, cô cũng động tình.

Từ từ, không cần gấp.

Anh tự nhủ với bản thân như vậy, vừa nghĩ vừa dội nước lạnh vào mặt.

Sau khi lau xong, anh xoay người nắm lấy tay Chu Duệ đang đứng ngẩn người, nói với cô: “Đi thôi. Làm bài.”

Chu Duệ thấy anh không có gì khác thường, cho rằng anh chưa nhìn thấy thứ gì, lúc này cô mới yên tâm, nắm tay anh, ừ một tiếng.

Trang Úy nhìn những câu hỏi hóa học Chu Duệ không biết làm, chúng đều là những bài khá khó, cô không làm được cũng đúng.

Cô ngồi bên cạnh anh, đang suy nghĩ nghiêm túc về những bước giải đề anh vừa nói với cô, một lọn tóc xõa xuống sườn mặt cô, môi hơi mím lại, nhíu mày nhìn chằm chằm đề trên bàn, như đang suy nghĩ, dịu dàng, yên tĩnh.

“A, em hiểu rồi.” Chu Duệ đột nhiên nói, ánh mắt sáng lên, cuối cùng cô cũng hiểu rõ đề bài, vui vẻ, hạnh phúc chia sẻ với anh.

Nhưng người con trai bên cạnh dường như không nghe thấy lời cô nói, dùng đôi mắt đen như mực nặng nề nhìn cô, không, chính xác là nhìn chằm chằm vào môi cô.

Đôi môi vừa mím lại.

Hồng hào, hấp dẫn.

Chu Duệ vô thức nhắm mắt lại, quả nhiên, ngay giây sau anh đã hôn xuống.

Khi chiếc lưỡi nóng bỏng của chàng trai đưa vào miệng cô, bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt góc áo của anh, bực bội nghĩ, sao Trang Úy lại thích ăn môi cô như vậy.

Trang Úy biết được mùi vị, đầu lưỡi không ngừng thăm dò khoang miệng nóng bỏng của cô, lúc đảo qua hàm răng của cô, lúc lại liếm hàm trên của cô, rồi lại quấn lấy chiếc lưỡi đang đung đưa của cô.

Miệng nhấm nháp nước bọt của Chu Duệ, bên tai truyền đến tiếng ưm dồn dập của cô gái, đại não anh đang trong trạng thái hưng phấn tột độ.

Trong đầu đều là, Chu Duệ bị anh hôn, ngoan ngoãn há miệng để anh ăn đầu lưỡi.

Anh rút lưỡi lại, thay vào đó anh lại ngậm cái lưỡi của cô gái, ngậm nó trong miệng, mút nhẹ.

Chu Duệ nghĩ, các cặp đôi đều không phân biệt anh-em sao, ngay cả nước miếng của đối phương cũng muốn ăn.

Nhưng nhớ đến, đó là của Trang Úy, cô cũng không bài xích lắm.

Sau nụ hôn, hai người đều thở hổn hển.

Mặt Chu Duệ đỏ bừng vì xấu hổ, làn da trần lộ ra ngoài không khí tỏa ra nhiệt độ như bị hấp hơi, ửng hồng, khóe miệng và cằm đều là nước miếng sáng lấp lánh, hai mắt như vì bị hôn không có oxy nên ngập nước.

Vừa thấy là có thể khiến người ta cương cứng.

Vừa thấy là có thể khiến người ta tưởng tượng dáng vẻ cô bị làm.

Chắc chắn, còn khiến người ta yêu thích hơn bây giờ.

Trang Úy đột nhiên thoát khỏi dòng suy nghĩ của mình. Anh điên rồi, sao luôn nghĩ đến cái đó…

Đương nhiên Chu Duệ có thể cảm nhận được sự mát lạnh trên cằm, nước chảy theo đều là…

Cô ấm ức, nhìn Trang Úy lên án, muốn anh giúp cô lau khô.

…Trang Úy đưa tay sờ mặt cô, lau nước miếng trên cằm cô, lại dùng ngón cái xoa môi cô: “Anh xin lỗi.”

“Luôn… Như vậy.” Tiếng nói của Chu Duệ nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Lần sau sẽ không như vậy nữa. Em kêu dừng lại, anh sẽ không hôn nữa, được không.”

“Được.” Chu Duệ lập tức hết giận, anh cứ dịu dàng như vậy, căn bản cô không có cách nào giận nổi.

Chỉ có năm câu hỏi mà cô không biết làm, hai tiếng sau Chu Duệ mới thu dọn sách vở để về nhà.

Trang Úy mặc quần áo cho cô, dắt tay đưa cô về nhà.

“Không cần. Nhà chúng ta lại không xa, đi mười phút là đến nơi.” Chu Duệ không chịu để anh đưa về. Đã muộn rồi, bên ngoài càng ngày càng lạnh, cô sợ anh lại phát sốt rồi sinh bệnh lần nữa.

“Cũng không xa, cho nên anh có thể đưa em về.” Trang Úy cười nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận