Chương 292

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 292

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra điều hòa trên cái thuyền nhỏ này khá cũ kỹ, hiệu quả làm lạnh cũng không quá tốt, nhưng ít nhiều gì cũng mát mẻ hơn phía ngoài.
Ngồi trong phòng điều hòa ngây người một hồi, Hiểu Nhu lại cảm thấy hơi mệt mỏi, bèn nằm lên giường mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi.
Khi Hiểu Nhu mở mắt ra, là bị nóng tỉnh.
Cũng không biết điều hòa trong phòng đã bị tắt đi từ lúc nào, cả người Hiểu Nhu túa đầy mồ hôi.
Cô duỗi tay lau đi lớp mồ hôi trên cổ, sau đó vung cung tay, chỉ chớp mắt trên sàn nhà đã nhiều thêm vài dấu nước.
Hiểu Nhu lấy điều khiển từ xa ở đầu giường tới, ấn mấy cái cũng không thấy nó có phản ứng gì. Chẳng lẽ nó bị hư rồi ư? Hiểu Nhu quyết định ra ngoài đi tìm Tiểu La.
Tiểu La cũng không khóa cửa, Hiểu Nhu vừa chuyển then đã đẩy cửa ra được.
“Tiểu La, hình như điều hòa bị hư rồi…”
Hiểu Nhu mới vừa đẩy cửa ra đã bị cảnh tượng trước mắt dọa tới hai mắt trừng thật lớn, mà cậu nhóc đen cũng bị hành động đột ngột mở cửa tiến vào của cô dọa cho hoảng sợ.
Cậu ta, cậu ta, cậu ta…
Sao cậu ta lại đang tự an ủi?!
Hiểu Nhu cảm thấy đời này mình chưa từng xấu hổ như vậy bao giờ. Cô có chút hối hận vì sao mình lại xúc động tới độ trực tiếp mở cửa đi vào? Nếu cô gõ cửa trước thì tốt rồi!
A a a a a, sao cậu ta có thể thủ da^ʍ được!
Thế nhưng dù sao cậu ta cũng là người trẻ tuổi, cho dù bị hành vi đột ngột xông vào của Hiểu Nhu dọa sợ nhưng cũng không bị dọa nhũn, thậm chí gậy thịt còn đang bị nắm trong tay chủ nhân còn run rẩy hai cái, gật đầu thăm hỏi Hiểu Nhu.
Cả người Tiểu La bị dọa tới cứng đờ, chỉ biết ngây ngốc duy trì tư thế thủ da^ʍ, ngơ ngác nhìn Hiểu Nhu, ngay cả chút tiếng động cũng không phát ra nổi.
Dù Hiểu Nhu tự nhận là chị, lớn hơn cậu ta một chút, nhưng cũng chỉ mới 20, chỉ có thể cố gắng đè nén xấu hổ run rẩy mở miệng phá vỡ cục diện xấu hổ này: “Em, em đang làm gì vậy?”
Hiểu Nhu mới vừa hỏi xong đã hối hận.
Cậu ta đang làm gì cô nhìn không hiểu ư? Quả đúng là một câu hỏi ngu xuẩn.
Nhưng câu trả lời của Tiểu La lại khiến Hiểu Nhu cảm thấy ngoài ý muốn.
“Em đang, đang nghĩ tới chị.” Tiểu La vừa xấu hổ vừa ngại ngùng cúi đầu, nhưng câu trả lời lại rất trắng trợn.
Mới vừa rồi khi cậu ta cõng cô, hai quả cầu thịt mềm như bông của cô không ngừng cọ tới cọ lui trên người cậu ta, khiến cậu ta có cảm giác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận