Chương 292

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 292

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồ ly nhỏ bị hội trưởng Lục cười đến nỗi tức giận, Cung công tử thủ dâm trong phòng vẽ, có thể tha thứ trừ lừa dối (phần 2)
Giọng nói dường như có chút quen tai, ngọt ngào mềm nhũn, khiến Lục Thương vô tình nghĩ tới…
Bạn gái của anh!
Lục Thương nhíu mày một cái, cảm thấy mình nhất định là gặp ma rồi, bằng không cũng sẽ không đến nổi bởi vì một ly cà phê cùng hiệu và một câu nói trong lúc vô tình liền hoài nghi bạn gái của mình là do bạn cùng phòng đóng giả đầu tiên.
”Không sao.” Lục Thương buông lỏng tay, khớp xương tay khẽ run, trong lúc giật mình còn có chút quyến luyến không thôi, nhưng một giây kế tiếp sắc mặt lại đoan chính, tự nhiên hào phóng nói: ”Tôi lo cậu đột nhiên đứng lên thì bàn chân đứng không được vững.”
”À.” Tô Mộc vừa nói vừa đóng cửa, cự tuyệt hết thảy mập mờ có thể!
Chẳng những cậu phải đóng cửa phòng, mà còn phải đóng cửa trái tim!
Không biết chuyện gì đang xảy ra, khi nhìn bóng người bên trong cánh cửa dần dần bị chặn lại, Lục Thương vô thức ấn tay mình vào mép cánh cửa đang sắp đóng lại.
”Làm gì vậy!” Gương mặt Tô Mộc đầy cảnh giác.
”Không sao, tôi chỉ muốn nói là, cái đuôi hồ ly của cậu lộ ra rồi…” Lục Thương liếc nhìn hai chân Tô Mộc đầy ẩn ý.
Ban đầu trong lòng Tô Mộc cho rằng mình đã để lộ sơ hở gì rồi, vô tình ngã ngựa, nào ngờ nương theo ánh mắt của đối phương mà cúi đầu nhìn mới phát hiện động tác lớn vừa rồi của mình đã khiến áo sơ mi bị vén lên giữa đùi, chiếc đuôi hồ ly màu đỏ được buộc vào đùi phải bây giờ đã trần trụi phơi bày ra ngoài!
Gương mặt đỏ bừng, Tô Mộc thẹn quá hóa giận, hung hăng trợn mắt nhìn Lục Thương một cái, rầm một tiếng, khép cửa phòng lại, thậm chí còn khóa trái!
Kìm nén vài tiếng cười nghẹn ngào trong cổ họng, tâm trạng của Lục Thương cũng đột nhiên tốt lên, anh không quan tâm đến cánh cửa này vừa nãy suýt chút nữa đã đập vào mũi mình, ngay cả lúc bước đi cũng vô thức bước nhanh hơn.

Cung Chiêu Hề đang ở trong phòng vẽ, anh ta đã nghỉ học một tuần, Cung Chiêu Hề đã năm ngày không ra cửa, trước mặt có một tấm bảng vẽ, trên đó miêu tả đủ các loại tông màu đậm hoặc là sắc thái bóng tối, mỗi một khúc đều giống như muốn diễn tả những tình cảm nồng nặc không thể nói ra.
Nét cọ lúc thì nhẹ nhàng giống như cơn gió xuân nhẹ nhàng thổi lay qua những cánh hoa mềm mại, lúc thì lại xen lẫn những cuồng phong bạo vũ, cáu kỉnh bùng nổ, khơi thông tình cảm quá mức kịch liệt trong lòng.
Ba Cung đứng bên cạnh giá vẽ nhìn hồi lâu: ”Con có người mình thích?”
Tình cảm trong bức tranh quá mức rõ ràng, chỉ cần hiểu người vẽ là có thể nhìn ra được.
Không phải mỗi một người họa sĩ đều có nàng thơ, nhưng không thể phủ nhận rằng những cảm xúc quá mạnh mẽ đó giống như vị thần truyền cảm hứng mà ai cũng sẽ có, kích thích linh cảm của một người họa sĩ, có thể đẩy tài nghệ của người họa sĩ lên một tầm cao hơn, thậm chí có lúc còn có thể mượn cơ hội này để sáng tạo ra một tác phẩm khó gặp.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận