Chương 295

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 295

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nó thấy em rấthưng phấn.” Giọng nói hơi khàn khàn, nhẹ nhàng thở dốc vô cùng gợi cảm.
Lâm Diệu Diệu nghe thấy thế cụp mắt, vừa lúc thấy mắt ngựa chảy ra dịch nhầy, chảy xuống khe hở ngón tay anh ta.
Lòng bàn tay anh ta bao lấy côn thịt đỏ đậm tuốt qua lại, dính dịch nhầy ướt đẫm, thỉnh thoảng có sợi tơ rủ xuống dính nhớp mà kéo dài.
Trên gương mặt anh tuấn phủ kín dục sắc, cúi người, cằm chống lên vai cô hỏi cô “Thích nhìn anh như vậy không?”
“Học trưởng…” Ngực cô nhũn ra, run đến lợi hại.
Giọng nói khàn khàn của anh ta vang lên bên tai cô, hơi nóng phả vào tɾong tai cô.
“Diệu Diệu, có muốn nhìn anh bắn ra hay không?”
Hơi thở của Lâm Diệu Diệu dồn dập, thậm chí không dám nhìn mặt anh ta, tɾong đôi mắt đều là đâύ tranh.
“Muốn cắt tóc trước? Hay là ăn bánh kem trước? Hôm nay là bánh kem phô mai mơ…”
Anh ta không đáp lời, đôi môi ướt át như chuồn chuồn lướt nước lượn lờ từ cằm cô đi lên, mỗi khi chạm vào một lát đều khiến cô run lẩy bẩy, lại chậm rãi ngậm lấy môi cô.
“Hửm? Không muốn nhìn sao?” Anh ta nhẹ nhàng nói giữa môi cô “Vậy em… Muốn anh bắn vào tɾong không?”
Giọng nói của Tống Diễn rấtnhẹ rấtnhẹ, hơi thở tinh tế tiến thẳng vào đáy lòng, gãi cô đến hơi ngứa.
“Học trưởng…”
Cô cảm nhận được cơ thể trần trụi của anh ta tiến lại gần cô, tay không biết nên để đâu, cô nghe thấy âm thanh da thịt cọ xát, có tiếng nước dính nhớp cũng đang vang lên.
Anh ta không thâm nhập mà hôn cô, chỉ không ngừng vuốt ve môi cô qua lại, phát ra tiếng thở dốc khàn khàn.
Cuối cùng cô không nhịn được cụp mắt, thấy rõ bàn tay to rộng đang tuốt lên xuống côn thịt, thỉnh thoảng thấy quy đầu đỏ tươi vươn ra, lỗ nhỏ mấp máy chảy ra chút dịch nhầy.
“Đẹp không?” Anh ta cắn kho”e môi cô, nhỏ giọng hỏi cô.
Cô không dám lại nhìn, ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt anh ta, đôi mắt lưu ly sáng rực khẽ chớp.
“Học trưởng… Tống Diễn…” Cô bắt đầu gọi tên anh ta.
“Ừm.” Anh ta cười khẽ một tiếng, ánh mắt nhìn về phía trước người cô.
“Diệu Diệu, có biết bộ quần áo này còn có cách mặc khác hay không?”
Lâm Diệu Diệu ngơ ngẩn mấy giây “Mặc như thế nào?”
Tống Diễn nâng một tay lên, chậm rãi từ nếp viền hoa của váy luồn vào tɾong cởi quần áo của cô, áo sơmi và áo lót ở bên tɾong đều bị anh ta cởi ra.
Cơ thể trần trụi bị hai đường viền hoa tuyết trắng che khuất, sau lưng h0àn toàn lõa lồ, chỉ còn đai lưng giao nhaụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận