Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, chiếc nhẫn ban chỉ hình như hơi lóe sáng. Anh duỗi tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt Lý Tuy Biện, nhưng không thấy có chuyện gì xảy ra.

Khóe miệng chậm rãi cong lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị, chăm chú nhìn Lý Tuy Biện. Trong mắt anh tràn đầy sự cố chấp, cảm giác ấm áp dưới ngón tay nhắc nhở anh đây không phải là cảnh trong giấc mơ mỗi đêm của anh, mà đây là hiện thực.

Tang thi dưới tầng đã được xử lý xong. Anh cúi người bế Lý tuy Biện lên, nhảy từ mái nhà xuống. Đối mặt với việc có thêm một người phụ nữ nằm trong lồng ngực của người đàn ông này, những người khác không nói gì thêm, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt quỷ dị.

Rất nhanh đoàn người đã biến mất trên đường phố.

Lý Tuy Biện mơ mơ màng màng, cảm giác như bản thân đang bị trói chặt, cô vừa động đậy một chút, cánh tay ôm eo cô càng siết chặt thêm vài phần.

Từ từ! Cánh tay?!

Lý Tuy Biện đột nhiên bừng tỉnh, làn da của nhân loại đập vào mắt cô, trên đỉnh đầu còn cảm nhận được hô hấp. Cô cúi đầu nhìn bản thân, hít một hơi thật sâu.

Kích thích vậy sao…

Hai tay cô chạm vào lồng ngực người đàn ông, cơ bắp rắn chắc khiến mặt già của cô đỏ bừng, không tự chủ được mà sờ soạng mấy cái.

“Sờ thích không?” Âm thanh khàn khàn vang lên bên tai Lý Tuy Biện, khi nói chuyện hơi nóng phả vào vành tai cô, khiến cho vành tai mẫn cảm nhanh chóng đỏ ửng.

Người đàn ông nhìn chằm chằm vào vành tai đã đỏ ửng lên, há miệng ngậm lấy liếm một vòng, cơ thể ôm trong ngực run lên, toàn thân ửng hồng.

“Này, có thể buông tôi ra trước được không?” Lý Tuy Biện nhỏ giọng hỏi.

Người đàn ông không nói gì, đầu ngón tay đặt trên lưng cô bắt đầu di chuyển. Không khí dần dần trở nên ái muội. Lý Tuy Biện cắn chặt môi, ngăn không cho bản thân phát ra thứ âm thanh kỳ quái nào.

“Được rồi, đừng quá căng thẳng.”

Người đàn ông buông Lý Tuy Biện ra, đứng dậy cầm lấy quần áo đặt sẵn trên bàn, không thèm để ý bản thân đang trần truồng.

Lý Tuy Biện chưa kịp xoay người, con quái vật khổng lồ đã lọt vào tầm mắt cô.

CMN!CMN! Mù mắt rồi! Nhưng mà cái đó cũng lớn quá đi thôi, vợ của anh ta chắc chắn sẽ khổ lắm đây. Từ từ, cô cảm thấy bản thân mình sớm hay muộn cũng sẽ được thử qua cái đó.

Lý Tuy Biện sụp đổ.

Người đàn ông sau khi mặc xong quần áo, phát hiện Lý Tuy Biện vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, anh ôm lấy sau đầu cô, cúi người hôn lên môi cô.

Lý Tuy Biện thở hổn hển, hai mắt mờ mịt. Người đàn ông liếm sạch nước từ môi cô đến khóe miệng, cuối cùng dừng lại ở khóe miệng, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn.

“Chờ… Từ từ!”

Lý Tuy Biện đẩy người đàn ông kia ra, hô hấp dần dần ổn định lại, nói: “Tôi quen biết anh sao? Anh… có phải nhận nhầm người rồi không?”

“Ồ” Người đàn ông nở nụ cười lạnh lẽo, anh kề sát vào tai cô, giọng điệu trong lời nói của anh ta khiến cho Lý Tuy Biện sởn tóc gáy.

“Từ năm mười bảy tuổi, đêm nào cô cũng xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Cô biết là giấc mơ gì không?”

Lý Tuy Biện nhấp môi, nụ cười trên mặt người đàn ông trước mắt càng lúc càng rõ.

“Mộng xuân.”

Ngón tay mảnh khảnh từ lông mày của Lý Tuy Biện di chuyển xuống dưới, dừng lại ở khóe môi cô. Đầu ngón tay chui vào trong miệng, kẹp lấy đầu lưỡi cô không ngừng cọ xát. Nước bọt không kịp nuốt theo khóe miệng chảy xuống gối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận