Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô gái đẫm nước mắt như pha lê. Cặp mông mềm mại đầy vết đỏ, cơ bụng dữ dội của hắn liên tục đâm khiến da thịt cô run lên.
Hắn ta như một cái máy dập công suất lớn, hắn làm cô ở mọi ngóc ngách trong căn nhà thuê nhỏ.
Hắn thao cô từ phòng khách đến nhà bếp, sau đó đè cô vào lan can ban công rồi tiến vào từ phía sau. Mỗi một cú nhấp hắn liền lấy tay bịt miệng cô ngăn cản những tiếng kêu rên kiều mị. Toàn thân cô phủ một lớp mồ hôi lấp lánh như vừa được vớt lên khỏi mặt nước, làn da trắng ngần gần như đỏ bừng.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu từ cằm của người đàn ông nhỏ xuống tấm lưng thon thả của cô gái, những thớ cơ bắp màu đồng rắn chắc sáng bóng dưới lớp mồ hôi nhễ nhại.
Hai người mồ hôi đầm đìa, dường như không biết mệt mà cuốn lấy nhau.
Thời Anh hai mắt nhắm nghiền, nước dãi chảy ra từ khóe miệng như bị mất trí vì bị đụ. Cuối cùng, Thẩm Nguyệt Lâm bế cô vào phòng tắm.
Thẩm Nguyệt Lâm nói không sai, dược tính cực kỳ mạnh mẽ.
Trong phòng tắm tắm rửa một hồi, Thời Anh lại bắt đầu rên rỉ. Thẩm Nguyệt Lâm dùng ngón tay thon dài mở ra chỗ sưng tấy đỏ ửng bên dưới cô nhìn một lát. Cuối cùng lại đỡ côn thịt lần nữa đút vào bắt đầu một cuộc làm tình mãnh liệt.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thời Anh áp vào nền gạch lạnh lẽo, bị đẩy lên đẩy xuống. Nước từ vòi hoa sen trên cao đổ xuống người hai người, nước bắn tung tóe khắp nơi, tiếng da thịt va vào nhau cực kỳ rõ ràng.
Cuối cùng, hắn lại bế cô đi đến chiếc giường trong phòng ngủ, chiếc giường dài 1,5 mét vô cùng chật chội đối với hai người lớn. Động tác của Thẩm Nguyệt Lâm khiến cả chiếc giường kêu cọt kẹt suốt đêm.
Cô không nhớ nổi anh đã xuất tinh bao nhiêu lần, Thời Anh khóc gần như cạn nước mắt, cô ngất đi mấy lần lại bị anh đâm tỉnh. Hắn thao cô đến mức tê dại hai mắt trợn tròn mê man rồi ép cô thề rằng từ nay về sau sẽ không bao giờ chạy trốn nữa.
Mãi cho đến khi bầu trời ngoài cửa sổ chuyển sang màu trắng, Thời Anh mới được phép đi ngủ cùng với côn thịt cắm sâu đỉnh trong tử cung của Thẩm Nguyệt Lâm. (Hư cấu quá thể làm như côn thịt ảnh lúc xìu cũng 18 xăng vậy, nhưng thôi viết vậy cho kích thích hihi)
——
KhiThời Anh tỉnh lại, cô phát hiện mình đã trở lại Cẩm Nguyên, trong lúc nhất thời, cô thậm chí còn tưởng rằng mình đang mơ, hoặc có thể nói là một cơn ác mộng.
Mãi cho đến khi cô nhớ lại những gì Thẩm Nguyệt Lâm đã làm với cô khi anh đuổi theo đến Nghị Thành, cô mới nhận ra rằng thực tế mà cô phải đối mặt khi mở mắt ra còn đáng sợ hơn cả một cơn ác mộng.
Cô nhìn thời gian, thấy cả ngày đã trôi qua, toàn thân cô như bị tra tấn, trên người không có một mảnh da thịt nào còn tốt.
Cô không cần hỏi ai cũng biết, có lẽ đêm đó cô bị Thẩm Nguyệt Lâm hạ dược đâm đến bất tỉnh, mãi đến hôm nay mới tỉnh lại.
Thời Anh cuộn tròn trên giường, nước mắt không kìm được mà chảy xuống, ướt đẫm chiếc gối.
Từ lúc cô trốn thoát đến khi được Thẩm Nguyệt Lâm mang về chưa đầy hai tuần, sự tự do mà cô mong muốn thật ngắn ngủi, cuối cùng cô vẫn không thể trốn thoát và trở thành tù nhân của anh.
Chỉ còn một bước nữa, còn một ngày nữa thôi là cô có thể biết được tin tức về mẹ ruột của mình. Nhưng chỉ sau một đêm, tất cả nỗ lực đều công cốc.
Không biết Giang Khoát thế nào rồi, nếu Thẩm Nguyệt Lâm thật sự muốn đối phó anh thì dễ như bóp chết một con kiến.
Anh ấy là một người bình thường có xuất thân giản dị ở một thị trấn nhỏ, lẽ ra anh ta phải sống một cuộc sống ổn định và nhàn nhã, nhưng vì sự xuất hiện bất ngờ của mình, anh ấy đã gặp phải một tai họa vô lý.
“Anh Anh, con tỉnh rồi à?” Có người mở cửa đi vào, trong phòng truyền đến một thanh âm quen thuộc, Thời Anh ngẩng đầu, phát hiện là dì Ngô đang cầm đồ ăn bước nhanh đến bên giường.
“Sao con khóc? Con đói à? Dì đã nấu món cháo hải sản con thích nhất cho con rồi. Ngồi dậy ăn một ít đi.” Dì Ngô nhanh chóng đặt chiếc đĩa trong tay lên tủ gần đó rồi đỡ Thời Anh ngồi dậy.
Thời Anh nhìn thấy bà, sau khi được đỡ ngồi dậy, nước mắt cô không kìm được rơi xuống chăn.
“Ồ, chuyện gì vậy? Đừng khóc, đừng khóc. Dì ở đây…” Nhìn cô một bộ dáng khóc không thành tiếng dì Ngô vô cùng đau lòng, nhanh chóng ôm Thời Anh vào lòng, không ngừng vỗ về lưng cô như một đứa trẻ.
“Sao con lại gầy đi nhiều như vậy?” Tấm lưng vốn đã thon gọn của cô lại gầy hơn trước, Dì Ngô không khỏi hốc mắt ửng đỏ.
“Dì Ngô, con tưởng dì sẽ không quay lại…” Giọng Thời Anh khàn khàn đến mức nói không thành tiếng.
“Nha đầu ngốc, có phải dì nghỉ việc đâu, sao lại không về? Bố con vừa mới cho dì nghỉ phép mấy ngày.”
Dì Ngô vỗ vỗ lưng Thời Anh, đợi nàng bình tĩnh lại mới bưng cháo hải sản tới . Nhấc thìa đút cho Thời Anh:
“Ăn nhanh đi. Dì thấy mấy ngày này không có dì ở bên, con liền không chịu ăn uống mới gầy thành bộ dáng này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận