Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điểm này, chỉ sợ Nam Uy cũng không hề biết, bằng không lão ta sẽ không ngốc đến nỗi thuê Hắc Hổ giết người!

Khó trách người nào đó luôn giữ được vẻ bình thản.

Trận chiến tranh đoạt tài sản này, từ đầu đến cuối hắn đã là người thắng tuyệt đối, những thứ tôm tép nhãi nhép kia nhảy được cao tới đâu cũng chỉ trong tầm tay hắn, khiến cho hắn không vui, chỉ cần hơi động ngón tay một cái cũng có thể làm cho những tên kia mặt mũi bầm dập, thậm chí tan xương nát thịt.

Lần này không phải cậu hai của hắn là ví dụ tốt nhất sao.

Rõ ràng đã sớm biết rõ lòng dạ, lại vẫn giả vờ như không hề biết chút nào, đến tột cùng hắn đang tính làm gì đây?

Triển Du cảm thấy nhất định Nam Khôn không phải vì nghĩ đến cái gọi là tình thân nên mới không ra tay.

Đoán chừng đang còn tương kế tựu kế đây, nhưng mà hắn cũng đã sớm biết rõ chuyện Nam Uy lén cấu kết với Simon sao?

Còn nữa, tổ chức Hắc Hổ sắm vai sát thủ giết thuê lâu như vậy, thường xuyên liên hệ với các phần tử khủng bố, bọn họ không thể nào không biết căn cứ quân sự Turkestan của Đảng hồi giáo ở Đông Nam Á của Simon, cho nên nhất định Nam Khôn đã biết thân phận thật sự của Simon.

Một phần tử khủng bố mua bán vũ khí với số lượng lớn như vậy với hắn, mặc dù lấy danh nghĩa là đầu cơ trục lợi nhưng hắn không thể ngốc đến nỗi tin tưởng lời lão ta nói chứ?

Lúc trước khi tiếp nhận đơn hàng lớn như thế này hắn đang có suy tính gì đây? Là vì trả món nợ nhân tình hay là muốn dẫn rắn ra khỏi hang?

Mấy ngày nữa Simon sẽ đến Xích Thủy kí hợp đồng chính thức, hắn sẽ kí chính thức chứ?

Trong đầu Triển Du tuôn ra thật nhiều nghi vấn, Nam Khôn chỉ cần nói vài câu có thể cho cô đáp án, nhưng hiện giờ cô không thể trực tiếp mở miệng hỏi Nam Khôn, chỉ có thể đợi đến ngày Nam Khôn kí hợp đồng với Simon, nếu như hắn nhận tiền cọc cùng các khoản dự chi của Simon, phỏng chừng cô không cần thử cũng biết thái độ của Nam Khôn.

***

Khi trăng đã lên cao Triển Du tựa vào đầu giườn buồn ngủ, chợt nghe bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nặng nề, hàng lông mi của cô giật giât nhưng không mở mắt.

Nam Khôn đẩy cửa vào, trông thấy dáng ngủ ngây thơ của Triển Du thì sắc mặt tăm tối rốt cuộc cũng trở nên dịu dàng một chút nhưng tiếng bước chân cũng không nhẹ lại, dường như cố ý đánh thức Triển Du.

Như hắn mong muốn, khi hắn sắp đến gần thì Triển Du làn như giật mình tỉnh lại, bất thình lình mở mắt ra, rồi vẻ mặt lại lập tức buông lỏng, cười tủm tỉm ngồi dậy: “Tứ gia.”

Sau khi Nam Khôn ngồi xuống vươn tay ra vén lại tóc mái trên trán cô, không nói lời nào nhìn cô, đôi mắt đen thâm thúy chứa đựng lửa tình cuồn cuộn.

Ngón tay nóng hổi chạm vào da thịt mát lạnh của Triển Du, Triển Du có hơi giật mình vì nhiệt độ cơ thể quá cao của Nam Khôn, hơn nữa sắc mặt hắn lại ửng hồng một cách bất thường. Dựa vào sự hiểu biết của cô với Nam Khôn, dù cho Nam Khôn có uống rượu cũng sẽ không thành ra thế này, huống chi nhìn vào ánh mắt của hắn, căn bản không giống như người say rượu, mà giống như đã uống phải thuốc kích thích, nhưng Nam Khôn lại không giống như loại người hay dùng những thứ này.

Cho nên hắn đã bị người ta bỏ thuốc? (não của tên bỏ thuốc cho hắn nhất định đã bị cánh máy bay đụng tàn, bằng không sao có thể dám làm ra chuyện như vậy.)

Triển Du bị chính suy đoán to gan của mình chọc cười nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra quan tâm: “Tứ gia…ngài bị sao vậy?”

Nam Khôn vẫn không lên tiếng, ngón tay tinh tế thon dài vuốt ve gò má cô, ánh mắt mềm mại mà cực nóng bỏng.

Tối nay là cuộc tụ hội của các nhân viên cấp cao trong Xích Thủy lại vừa là sinh nhật của bộ trưởng Chu, một minh tinh mới nổi mời bộ trưởng Chu uống một chai rượu quý 8 năm, hiếm khi bộ trưởng Chu hào phóng như vậy, kết quả tên trợ lí lại còn lấy món hàng giấu đã lâu ra đãi hắn.

Cả một chai Voalsd dope (rượu tráng dương) nguyên chất đều rót vào ly của hắn và mấy vị giám đốc, những kẻ khác kể cả bộ trưởng Chu cũng không may bị dính. Giám đốc Phương uống xong còn ba hoa chích chòe nói lão ta cảm thấy hương vị không ổn lắm, nghi hoặc hỏi vài câu, bộ trưởng Chu đã uống đến nỗi đầu óc u mê choáng váng mới giật mình nhìn lại chai rượu, hai mắt trợn tròn mặt mũi trắng bệch.

Triển Du quá hiểu ý nghĩa của động tác cùng ánh mắt này của hắn, vừa muốn nói chuyện đã thấy đôi môi mỏng của Nam Khôn khẽ mở ra, nói hai chữ: “Sợ sao?”

Nói không sợ không chừng người này sẽ trực tiếp nhào lên, nói sợ lại chẳng khác nào từ chối hắn, Triển Du cảm thấy không biết nên trả lời thế nào, suy nghĩ một lát rồi thân mật cọ cọ vào bàn tay hắn, nói: “Aki thích Tứ gia, nhưng mà hôm nay em…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận