Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc Vi đi qua đi lại trong phòng khách, ruột gan nóng như lửa đốt. Đã một tiếng trôi qua. Hai tiếng. Ba tiếng. Cửa thư phòng vẫn đóng im ỉm. Họ nói cái gì mà lâu thế? Anh trai cô có đánh A Hiển không? Hay ép hắn ký giấy bán thân?
Cô không chịu nổi nữa, định xông lên lầu thì thấy quản gia dẫn người làm đi xuống, khuôn mặt ai nấy đều nghiêm trọng.
“Họ đâu rồi?” Cô túm lấy tay quản gia hỏi dồn.
“Đại thiếu gia đã đến công ty. Còn cậu Tử Hiển… cậu ấy đi rồi ạ.”
“Đi rồi? Đi đâu?” Sắc Vi sững sờ.
“Cậu ấy xách vali đi rồi, không nói đi đâu.”
Đất trời như sụp đổ dưới chân Sắc Vi. Hắn đi rồi? Bỏ lại cô mà không một lời từ biệt? Cô gọi điện cho anh trai, không ai bắt máy. Gọi cho Tử Hiển, thuê bao không liên lạc được.
Ba ngày tiếp theo là địa ngục trần gian đối với Sắc Vi. Cô không ăn, không ngủ, ngồi lì ở phòng khách nhìn ra cửa chính, như hòn vọng phu chờ chồng. Cô tin hắn sẽ về. Hắn không phải loại người hèn nhát bỏ chạy. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn len lỏi trong tim, gặm nhấm tâm trí cô từng giây từng phút.
Sáng sớm ngày thứ ba. Một chiếc taxi dừng trước cổng biệt thự.
Một bóng người bước xuống, mệt mỏi, phờ phạc, quần áo xộc xệch, râu ria lởm chởm, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực. Là A Hiển!
Sắc Vi hét lên một tiếng, lao ra khỏi cửa như một mũi tên, chân trần chạy trên nền đá lạnh buốt. Cô lao vào vòng tay hắn, đấm thùm thụp vào ngực hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa: “Đồ tồi! Anh đi đâu? Sao dám bỏ đi không nói lời nào? Em giết anh!”
Hắn ôm chặt lấy cô, hít hà mùi hương quen thuộc, cảm giác như vừa trở về từ cõi chết. “Anh xin lỗi… anh về rồi đây… về với em rồi…”
“Cậu về muộn hơn tôi tưởng đấy.” Giọng nói lạnh lùng của Thạch Quân Nghị vang lên từ phía sau. Anh ta đứng khoanh tay dựa vào cửa, nhìn hai người, khóe môi hơi nhếch lên.
Tử Hiển buông Sắc Vi ra, đi tới trước mặt Thạch Quân Nghị, đặt một chiếc vali đen lên bàn trà, mở ra. Bên trong là những cọc tiền đô la xếp ngay ngắn, mùi tiền mới thơm phức tỏa ra.
“100.000 đô la. Đủ cả gốc lẫn lãi.” Hắn nói, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.
Thạch Kính Nhất và Hà Bội Dung cũng vừa chạy xuống, nhìn đống tiền mà há hốc mồm kinh ngạc. “Cái gì thế này? Tiền ở đâu ra?”
“Cậu ta đi Las Vegas.” Thạch Quân Nghị thản nhiên giải thích, ánh mắt nhìn Tử Hiển đầy vẻ tán thưởng. “Dùng 500 đô la đánh bạc, thắng về 100.000 đô trong 3 ngày. Khá lắm.”
“Đánh bạc?” Sắc Vi trố mắt. A Hiển của cô, đứa trẻ ngoan ngoãn hiền lành, đi đánh bạc?
“Tôi tính xác suất.” Tử Hiển giải thích ngắn gọn. “Tôi có trí nhớ tốt và khả năng tính toán nhanh. Đó không phải là cờ bạc, đó là toán học.”
Thạch Quân Nghị bật cười lớn: “Được! Tôi giữ lời. Từ nay, chuyện của hai người, tôi không can thiệp nữa. Thạch gia chấp nhận cậu.”
Sắc Vi vỡ òa trong hạnh phúc. Cô ôm chầm lấy Tử Hiển, hôn lên đôi môi khô khốc của hắn. Cuối cùng, họ cũng được ở bên nhau đường đường chính chính.
Trở về Paris, cuộc sống của họ bước sang trang mới. Tử Hiển bận rộn hơn với việc học đại học và… kiếm tiền. Hắn không học kiến trúc như ước mơ ban đầu, mà chuyển sang học Tài chính theo gợi ý của Thạch Quân Nghị. Hắn muốn nhanh chóng giàu có để có thể cưới cô, để cho cô một cuộc sống sung túc bằng chính khả năng của mình.
Mọi thứ diễn ra êm đềm cho đến một buổi sáng tháng 11, Sắc Vi nôn thốc nôn tháo trong toilet.
Que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót.
Tử Hiển cầm que thử thai, tay run run, khuôn mặt chuyển từ ngỡ ngàng sang vui sướng tột độ. Hắn bế bổng Sắc Vi lên, xoay vòng vòng giữa phòng: “Chúng ta có con rồi! Sắc Vi! Anh được làm cha rồi!”
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì nỗi lo ập đến. Thạch Quân Nghị. Anh trai cô từng nói: “Kết hôn phải đợi tốt nghiệp đại học”. Giờ “bác sĩ bảo cưới”, liệu ông anh khó tính kia có chịu để yên?
Tử Hiển gọi điện cho Thạch Quân Nghị thông báo “tin vui”. Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu đáng sợ, rồi vang lên giọng nói lạnh tanh: “Muốn cưới? Được thôi. Sính lễ là 1 tỷ đô la.”
“Cái gì?” Tử Hiển suýt đánh rơi điện thoại.
“Không phải tiền mặt.” Thạch Quân Nghị cười khẩy. “Tập đoàn V của Pháp đang tìm đối tác cho dự án mới. Cậu mang hợp đồng hợp tác về đây cho tôi. Đó là sính lễ.”
Đó là một nhiệm vụ bất khả thi còn hơn cả lần trước. Nhưng nhìn xuống bụng Sắc Vi, nhìn người con gái mình yêu thương đang mang trong mình giọt máu của mình, ánh mắt Triệu Tử Hiển rực lên ngọn lửa quyết tâm.
“Được. Tôi sẽ mang nó về.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận