Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi…” Cô không có việc gì, chỉ là kích động nhất thời mới gọi cuộc điện thoại này mà thôi.

Nhưng cô không ngờ rằng Võ Lưu Niên lại là người nghe máy.

“A Thanh có thể đem số điện thoại của anh ấy cho cô, xem ra cô cũng được xem trọng đấy, nhưng Tôi mời cô nhớ lại thân phận của bản thân mình, biết chưa?”

Võ Lưu Niên miệng không ngừng ra lệnh, khiến Lâm Thảo cực kì khó chịu.

Cô cắn chặt đôi môi đỏ ửng, bàn tay nắm lại, “Tôi không hiểu, Tôi không hiểu Tôi là thân phận gì?”

Võ Lưu Niên cười khẽ một tiếng, đem theo vẻ khinh bỉ, tràn đầy giễu cợt, “Đến thân phận của mình còn không biết, thì đi làm người thứ ba đi, hay cô muốn làm gái điếm đứng gọi ngoài đường sao?”

Giọng điệu chất vấn khiến tim cô đập rộn lên, cô ngưng lại một chút rồi nói: “Tôi nghĩ cô nhầm rồi, Tôi không phải người thứ ba, Tôi và A Thanh đã kết hôn rồi, đã có giấy kết hôn, Tôi mới là vợ của anh ấy. Bởi vì muốn tốt cho anh ấy, Tôi mới không thèm so đo với cô, không phải suy đoán gì cả, cô Võ, cô mới là kẻ thứ ba.”

Cô không thèm so đo thân phận với Võ Lưu Niên, cũng không tính toán việc Thanh Tuấn làm cha của đứa bé khác.

Cô biết thương trường là nơi vĩnh viễn không thể trong sạch được, anh cần danh lợi, vậy thì phải có người phối hợp để anh kiếm được những thứ danh lợi này.

Cô vì Thanh Tuấn, mà có thể không trách cứ những điều này.

Bỗng nhiên, bên tai truyền đến tiếng cười lớn của Võ Lưu Niên.

“So đo với Tôi? Cô so đo với Tôi? Đây là câu nực cười nhất mà cuộc đời Tôi từng nghe thấy đấy. Nếu như các người có giấy kết hôn rồi, vậy chẳng phải Thanh Tuấn phạm vào tội trùng hôn sao? Làm một tờ giấy kết hôn giả để vui chơi với cô, vậy mà cô dám coi là thật, cô có biết gì gọi là không biết xấu hổ hay không?”

“Cái gì?”

“Tôi phải cho cô xem giấy kết hôn của Tôi và Thanh Tuấn, để cô nhận ra thân phận chẳng ra ngô khoai gì của mình.”

Điện thoại tắt, ngay sau đó màn hình điện thoại phát sáng.

Lâm Thảo không do dự mở ra xem.

Là một tấm hình.

Tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ rực, bề ngoài giống y đúc với tờ giấy cô cẩn thận cất giữ.

Phải nói không giống địa phương, chỉ có điều cột ghi tên người vợ không phải là tên của cô.

Vậy nghĩa là…giấy kết hôn chỉ là một mánh khóe lười gạt cô của Thanh Tuấn sao?

Trong phút chốc, Võ Lưu Niên gọi điện thoại lại, nói: “Thanh Tuấn hiện tại đang thu mua một khối lượng lớn các công ty truyền Thông mô hình nhỏ, chuẩn bị tiến sang thị trường quốc tế, khoảng thời gian này rất quan trọng, cô đừng gọi điện cho anh ấy, cũng đừng gây ra bất cứ phiền phức gì, cô tốt nhất hãy biến đi cho Tôi, nếu bị phóng viên nào đào bớt được việc Thanh Tuấn nuôi kẻ thứ ba, Tôi có thể đảm bảo cuộc sống của cô còn khó chịu hơn trăm lần so với ngồi trong trại giam.”

Võ Lưu Niên tắt máy, trái tim Lâm Thảo bỗng chốc run rẩy.

Cô nắm chặt chiếc điện thoại, ngón tay trắng bệch, viền mắt đỏ ửng, sự tủi thân trong lòng làm thế nào cũng không che giấu được, cứ vậy phơi bày ra trên khuôn mặt cô.

Mặc dù những cơn sóng lòng liên tục trào dâng, nhưng cô vẫn gắng gượng đè nén nỗi ưu tư xuống.

Võ Lưu Niên nói rất đúng, nếu như cô còn muốn ở lại bên cạnh Thanh Tuấn, thì không được phép gây ra bất cứ điều phiền toái gì cho Thanh Tuấn.

Nhưng…thân phận này của cô, có thật là người thứ ba hay không, cô cảm thấy chỉ cần Thanh Tuấn nói không phải, thì sẽ là không phải.

….

Buổi chiều mẹ Lâm Phương cùng cô nói chuyện điện thoại.

Vẫn theo thường lệ, cô trả lời bản thân học ở trường được đối xử rất tốt, cô cũng sẽ chăm sóc thật tốt cho bản thân, không để mẹ lo lắng.

Buổi tối, khó khăn lắm lòng cô mới bình tĩnh trở lại, vậy mà một lần nữa lại bị quấy rầy.

Gần hai năm không gặp mẹ, cuối cùng mẹ cô lại tìm tới tận cửa phòng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận