Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Áo đồng phục màu trắng, quần dài màu đen, Thành Ngự vốn đã có một phần tiêu sái, lúc này tư thế đạp xe càng khiến cậu có thêm khí phách hăng hái tràn đầy hơi thở thanh xuân.

Thẩm Vân Hề tiến đến gần, Thành Ngự đưa cho cô một cái khẩu trang màu đen, “Là mới.”

“Cậu không đeo sao?”

“Tớ không lạnh.”

Thẩm Vân Hề ngồi lên yên xe đạp, đeo khẩu trang, khi gió lạnh ào ào thổi qua bên tai, cô chợt nghĩ tới một vấn đề.

“Lát nữa tới cổng trường để tớ xuống xe đi, nếu để thầy cô cùng bạn học nhìn thấy thì không tốt lắm.”

“Không phải cậu không đi được sao?” Thành Ngự nhìn con đường phía trước, cười, “Nhìn thấy hay không thì trong mắt tớ chân của cậu vẫn quan trọng hơn.”

Nói thật dễ nghe, Thẩm Vân Hề hơi bĩu môi, buột miệng nói, “Hôm qua tớ đã nói là không cần mà cậu còn làm…..”

“Cậu nói không cần?” Thành Ngự quay đầu nhìn cô, cười xấu xa, “Sao tớ lại nhớ là cậu nói muốn?”

“Tớ chưa hề nói!”

Khẳng định chưa nói!

“Ồ…. cậu nói là tớ nhẹ chút….”

Mắt thấy hình ảnh đêm qua lại bắt đầu có xu thế xuất hiện trong đầu, Thẩm Vân Hề đỏ mặt, căm giân đánh vào lưng cậu một cái, “Đừng nói nữa, cậu mau nhìn đường đi!”

Thành Ngự rất hưởng thụ loại đánh yêu ve vãn này, trên mặt tràn đầy ý cười.

Cậu buông tay ra, “Đừng nói nhìn đường, tớ buông cả hai tay ra còn được.”

Đạp xe đạp thôi mà cũng khoe khoang như vậy, Thẩm Vân Hề vừa lo lắng vừa tức giận, dùng sức nhéo eo cậu một cái, “Mau cầm lấy tay lái!”

Thành Ngự bất ngờ bị đánh úp, thân thể run lên, bánh xe mất cân bằng hơi lảo đảo, Thành Ngự sợ cô bị ngã, tay nhanh mắt lẹ ổn định tay lái.

Hừ! Cho cậu ra vẻ!

Thẩm Vân Hề đang đeo khẩu trang nhẹ nhàng cười ra tiếng.

Phòng học

Lúc đến trường và tan học có không ít học sinh kinh ngạc khi nhìn thấy Thành Ngự đạp xe chở Thẩm Vân Hề, mọi người đều sôi nổi suy đoán quan hệ của bọn họ.

Trong đó có Hạng Cần tận mắt nhìn thấy, quả thực khiến cậu trợn mắt há hốc mồm.

“Tôi nói này Thành Ngự, trước kia sao tôi lại không phát hiện biểu hiện sa vào lưới tình của cậu chứ? Phát cơm chó giữa ban ngày trước mắt bao người như vậy, cậu vẫn là Thành Ngự mà tôi quen?”

Biểu tình Thành Ngự cười như không cười, nhưng trong đôi mắt toàn là sự vui sướng, “Trong mắt chó độc thân thì dù người khác làm gì cũng đều là phát cơm chó.”

“Đậu má!” Hạng Cần bị câu này của Thành Ngự khiến cho nghẹn họng, cuối cùng vẫn không cam lòng nói, “Cậu đừng quá đắc ý, kiềm chế chút đi.”

Hạng Cần nói xong, tiến lên phía trước khoác tay lên vai Trần Tư Duy, vẻ mặt âm trầm, thở dài, “Ôi, lão Trần, từ nay về sau chỉ có hai chúng ta cô đơn làm bạn rồi.”

Trần Tư Duy ghét bỏ kéo tay Hạng Cần ra, “Ai thèm cô đơn với cậu chứ!”

“Cậu nhìn cậu đi, cứ không bao dung cho tôi, đã mất đi Thành Ngự, cậu còn muốn mất luôn cả tôi sao?”

Trần Tư Duy ghê tởm nhíu mày, hoàn toàn không muốn để ý tới Hạng Cần.

Hạng Cần vỗ ngực ra vẻ thống khổ, “Thành Ngự không còn cô đơn, lão Trần lại là con người tàn nhẫn, ôi, không có ai thương tôi cả, những ngày sau Hạng Cần này phải sống sao đây?”

Thành Ngự cười nhấc chân đá Hạng Cần, “Cậu diễn nghiện luôn rồi đúng không? Đừng thi đại học nữa, tôi đưa cậu đi xuất đạo làm diễn viên luôn.”

“Ha ha ha, chủ ý này không tồi, tôi cảm bản thấy bản thân mình có thể lấy được danh hiệu ảnh đế.”

Thành Ngự và Trần Tư Duy cũng đã quen với dáng vẻ lâu lâu lại động kinh của Hạng Cần.

Mà ở phía trước, Hà Hủ đang lắc cánh tay Thẩm Vân Hề ép hỏi.

“A a a! Cậu cùng Thành Ngự tu thành chính quả lúc nào thế? Tớ còn chưa thấy cậu ấy thân cận với nữ sinh nào như vậy, còn đạp xe đưa cậu đi học! A a a, cậu mau thành thạt khai báo!”

Thẩm Vân Hề bị lắc đến choáng đầu, vội ngăn lại động tác của Hà Hủ, nói qua loa lấy lệ, “Chân tớ đau nên mới ngồi xe cậu ấy….. Nào có giống như cậu nói!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận