Chương 311

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 311

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không sao, a cha cũng có đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, có thể bắn chết con. Nhóc con kia không thể khiến con mang thai vậy thì để a cha gieo giống cho con!”
Nói xong thuyền trưởng lại nâng hai chân Hiểu Nhu lên gác trên hai vai, gần hư bẻ cong âʍ đa͙σ cô lao nhanh tới.
Ông ta bắt đầu hô hào lung tung với Tiểu La: “Con trai, nếu tiểu da^ʍ oa này không thể sinh con cho con, vậy để ả sinh một đứa em cho con đi! Dù sao đó cùng là giống của La gia chúng ta!”
Ý bắn đã đè nén rất nhiều lần lúc này cuối cùng ông ta cũng không áp chế nổi nữa, Hiểu Nhu bị thuyền trưởng thao tới hai chân hướng lên trời, không chịu nổi mà nắm chặt khăn trải giường, lắc đầu rêи ɾỉ liên hồi.
“A cha thao thật tàn nhẫn nha, tiểu da^ʍ oa sắp bị a cha thao chết!”
“A cha đang muốn gian chét con, thao nát tiểu da^ʍ huyệt của con rồi con sẽ không thể đi dụ dỗ người khác nữa!”
Thuyền trưởng cũng bị Hiểu Nhu kẹp tới không chịu nổi phải vừa lao mạnh tới vừa ê a da^ʍ khiếu: “A — A — Ông đây muốn bắn, bắn lớn bụng của tiểu da^ʍ oa rồi về sau con chính là người của La gia chúng ta!”
“A — A— Tới, tới… Bắn chết con!”
Ngay lúc thuyền trưởng sắp đâm thủng nhục huyệt của Hiểu Nhu, cuối cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ được đè nén trong túi dái cũng xông thẳng lêи đỉиɦ côn ŧᏂịŧ, lao ra khỏi lỗ bắn tinh, bắn thẳng vào trong tử ©υиɠ của Hiểu Nhu.
“Hô a — Hô a— Bắn chết con, để con phải sinh con cho ông đây!”
Thuyền trưởng vừa rống giận vừa thừa dịp cao trào lại thuận thế cắm thêm mấy chục cái, ý đồ muốn đẩy hạt giống của mình vào chỗ càng sâu hơn mọc rễ nảy mầm.
Lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ thuyền trưởng bắn vào không hề ít, bắn tới Hiểu Nhu cảm thấy tử ©υиɠ mình bị chất đầy tới không thể đầy hơn, tϊиɧ ɖϊ©h͙ không thể tiến vào sâu hơn chỉ còn nước điên cuồng trào ra ngoài.
Sau khi nổ bắn ra một lần, thuyền trưởng còn chê chưa đủ mà vuốt ve vυ” cô, mặc kệ tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy đầy đùi.
Ông ta cười dâʍ đãиɠ hôn lên gương mặt đỏ ửng sau cao trào của Hiểu Nhu: “Tiểu da^ʍ oa, bị nội bắn thoải mái lắm đúng không? Yên tâm, đạn trong kho còn đầy, đảm bảo hôm nay có thể khiến con sướиɠ chết!”
Màn đêm đen nhánh bao phủ, nước biển đêm cũng trở nên thâm trầm, lửa trại trên bờ cát cũng dần tắt, mấy người cuồng hoan xong lại chuẩn bị đi nghỉ ngơi.
“A? Hiểu Nhu đâu? Mới rồi mình còn thấy cậu ấy ở đây mà?” Có người phát hiện không thấy Hiểu Nhu đâu.
“A, cậu ấy nói buổi tối cậu ấy muốn về thuyền ngủ.” Người bạn đã trải lều xong trả lời thay cho Hiểu Nhu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận