Chương 315

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 315

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì không cần leo núi nữa nên sau khi về nhà gỗ nhỏ cô đã thay một bộ váy miên nhẹ nhàng.
Có điều thân váy màu trắng, cũng không biết có người nào cũng mất ngủ giống cô rồi ra ngoài đi dạo hay không?
Chỉ hi vọng không có ai bị bộ váy trắng trên người cô hù chết!
Hiểu Nhu bỡn cợt nghĩ nghĩ một hồi, chính bản thân lại cảm thấy buồn cười.
Thế nhưng vui quá hóa buồn, cô đi đi đi đi một hồi, chợt phát hiện cảnh xung quanh trở nên lạ lẫm.
Không phải cô lạc đường rồi chứ?
Hiểu Nhu dừng bước chân lại.
Làm sao bây giờ? Mở bản đồ hướng dẫn có tác dụng không? Mới vừa rồi cô tùy ý đi lung tung, cũng không cố ý nhớ xem mình đã đi như thế nào tới đây.
Lo lắng bản thân thật sự nhầm đường, nhưng cuối cùng Hiểu Nhu vẫn phải căng da đầu đi vòng về.
Cô cố gắng nhớ lại cảnh sắc trên đường. Trong lúc căng thẳng, tất cả dị động xung quanh đều trở nên đột ngột lạ thường, khiến thần kinh cô căng chặt.
Lại vòng qua một lùm cây, Hiểu Nhu đυ.ng thẳng vào một người. Cũng may đối phương nhanh tay lẹ mắt giữ cô lại, nếu không sợ là cô đã ngã xuống đất.
Thế nhưng việc đối phương đột ngột xuất hiện cũng dọa Hiểu Nhu sợ tới độ thiếu chút nữa hét to lên.
Cũng may người nọ kịp thời lên tiếng, Hiểu Nhu nghe ra được đây là giọng của giám đốc.
Hiểu Nhu lập tức thở phào một hơi.
Giám đốc nhìn vẻ mặt sợ tới hốt hoảng của cô gái nhỏ, cười hỏi: “Sao muộn vậy rồi em còn ra ngoài lắc lư lung tung?”
Hiểu Nhu cố gắng chống đôi chân mềm, xấu hổ giải thích: “Dường như lúc tối hơi high quá nên em không ngủ được.”
Giám đốc gật đầu tỏ vẻ mình hiểu,
“Vậy chúng ta cùng đi dạo chút đi. Đã trễ vậy rồi, một cô gái như em đi ở ngoài một mình cũng không an toàn.” Giám đốc thân sĩ nói.
Hiểu Nhu vội vã đồng ý liên hồi. Mới gặp phải việc lạc đường, lời đề nghị của giám đốc đúng là thứ cô cầu còn không được!
Hiểu Nhu đi theo phía sau giám đốc. Dọc theo đường đi hai người câu được câu không trò chuyện, chậm rì rì mà đi về phía nhà gỗ nhỏ.
Thế nhưng khi đi ngang qua một lùm cây rậm rạp, chợt Hiểu Nhu nghe được một trận tiếng vang kỳ quái.
“Giám đốc, anh có nghe được âm thanh gì không?” Hiểu Nhu hơi căng thẳng mà nhích lại gần giám đốc hơn một chút, cả người căng chặt, dựng thẳng tai lên yên lặng lắng nghe.
Giám đốc cũng dừng bước chân lại yên lặng lắng nghe.
Sau khi Hiểu Nhu cẩn thận nghe ngóng một hồi mới phát hiện đó là tiếng hai người đàn ông nói chuyện, hơn nữa giọng còn rất quen thuộc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận