Chương 317

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 317

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quản lý ép chặt trưởng phòng, nhanh nhẹn lột quần áo của trưởng phòng xuống, trong miệng càng phun ra da^ʍ ngôn uế ngữ: “Ả đàn bà dâʍ đãиɠ, nửa đêm nửa hôm không ngủ được lại nổi cơn dâu dụ ông đây ra ngoài thao em, chẳng lẽ tao bức của em thiếu thao tới vậy sao!”
??? !!!
Lượng tin tức quá lớn, trong lúc nhất thời Hiểu Nhu cũng không cách nào tiêu hóa nổi.
Không ngờ trông quản lý rất thành thật hàm hậu, nhưng khi làʍ t̠ìиɦ cũng có thể phun ra ô ngôn uế ngữ như vậy.
Hơn nữa vì sao hai người này lại dính vào với nhau Hiểu Nhu thật sự nghĩ mãi mà không rõ.
Hiểu Nhu có thể thấu hiểu phần nào tâm thái của quản lý, tuy trưởng phòng khá lớn tuổi nhưng bản thân lại có vốn liếng không tồi, cũng bảo dưỡng kỹ, dù không còn trẻ nhưng vẫn có phong vận, có mị lực riêng của thục nữ, cũng có thể tính là mỹ nhân.
Nhưng sao trưởng phòng lại vậy? Quản lý tuy nhỏ hơn trưởng phòng vài tuổi nhưng tuyệt đối không thể tính là tiểu thịt tươi, ngoại hình cũng chẳng ra sao, nói trưởng phòng ham sắc đẹp cũng có vẻ không hợp lý.
Nếu nói vì thượng vị mà hy sinh nhan sắc, vậy lại càng vô lý, chức vị trưởng phòng còn cao hơn cả quản lý đây.
Ngay lúc Hiểu Nhu rối rắm chuyện nhỏ nhặt không đáng kể này, hai người củi khô bốc lửa đều cởi tới gần như tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ.
Mắt thấy hai cấp trên sắp trình diễn đông cung sống ngay trước mặt cô, Hiểu Nhu chỉ cảm thấy mình nên đi thì hơn.
Cô lôi kéo tay áo của giám đốc, ý bảo bọn họ mau đi thôi, nhưng mới lui được một bước, đột nhiên cô giẫm trúng một cành cây.
“Rắc.”
Trong hoàn cảnh bốn bề yên tĩnh, tiếng giẫm gãy cành cây kia đột ngột lạ thường.
“Ai?” Trưởng phòng căng thẳng hô một tiếng.
Hiểu Nhu sợ tới độ ngừng hô hấp, thân thể cứng đờ không dám động đậy, đồng thời căng thẳng lắng nghe hai người nói chuyện.
“Có cần đi xem không? Em cảm thấy có người.” Trưởng phòng nhân sự đẩy đẩy người đàn ông đang cọ cọ hôn loạn trên người cô, hơi căng thẳng kiến nghị.
Cho dù trưởng phòng có phong tao cỡ nào cũng là lần đầu làm chuyện này nơi rừng núi hoang vắng, kí©ɧ ŧɧí©ɧ thì kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhưng nếu thật sự bị người khác nhìn thấy thì thật không tốt.
Nghe thấy trưởng phòng nói đi xem, Hiểu Nhu lại càng cứng đờ cả người, thống hận bản thân nhúc nhích cái gì, không thấy giám đốc còn đang ngồi yên không động sao!
Thế nhưng hiển nhiên quản lý chẳng thèm để ý tới một âm thanh nhỏ nhặt như vậy, nắm lấy cặρ √υ” bự của trưởng phòng gặm mạnh, vừa mυ”ŧ vυ” vừa tùy ý đáp: “Hẳn là con gì thôi. Đã giờ này rồi nào còn có người gì, có quỷ còn được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận