Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Anh sợ nhất là bộ dạng này của hắn. Trước kia, khi họ còn là cha con, một khi cô phạm sai lầm mà anh nhìn chằm chằm như vậy, dù anh không nói gì, cô cũng sẽ cảm thấy sợ hãi.
Bây giờ còn bị bắt quả tang tại chỗ, tay chân càng cảm thấy lạnh hơn.
Sau khi có mối quan hệ này với anh, dường như dù cô có làm gì thì cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của anh, suy nghĩ động đậy một chút cũng sẽ hoàn toàn bị anh hiểu rõ.
Cô đã nhiều lần đấu tranh với việc không muốn có thai, uống thuốc và bỏ trốn. Cuối cùng, cô không còn cách nào khác là nhờ dì Ngô giúp đỡ, nhưng anh đã nghe hết mọi chuyện, cô đã triệt để mất hết ho vọng.
Cô không biết anh đã ở ngoài cửa từ lúc nào, cũng không biết anh đã nghe được bao nhiêu lời cô buộc tội anh, cô chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần.
Dì Ngô vỗ vai Thời Anh, bảo cô hãy nghỉ ngơi thật tốt rồi bưng bát đi ra ngoài.
Mặc dù dì rất thương Thời Anh nhưng dì cũng biết thân phận và khả năng của mình. Thẩm Nguyệt Lâm muốn ai? Muốn làm gì? đến cả lão gia cũng chưa chắc có thể ngăn cản. Còn cô, một cấp dưới làm việc cho người khác, lại càng bất lực trong việc ngăn chặn.
“Tôi đưa dì ấy về để dễ chăm sóc cho em hơn. Nếu em biết điều thì đừng làm khó dì ấy.” Thẩm Nguyệt Lâm đi đến bên giường cô, cầm lấy điều khiển từ xa của rèm cửa đóng rèm lại.
Căn phòng đột nhiên chìm vào bóng tối, đèn trên cao được bật lên. Thẩm Nguyệt Lâm lấy thứ gì đó trong ngăn kéo rồi vén chăn bông lên.
Một đôi chân trắng nõn thanh tú hiện ra, đầu gối còn đỏ bừng. Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa có dây đeo bó sát, cô gái vô thức che ngực không mặc nội y, nhìn anh bằng đôi mắt kinh ngạc. Mí mắt vẫn còn những giọt nước mắt pha lê treo trên lông mi.
“Mở chân ra.” Thẩm Nguyệt Lâm cuộn cổ họng, đưa tay tách hai chân cô ra.
Thời Anh còn tưởng rằng hắn lại muốn làm chuyện đó với cô, cô vừa mới tỉnh lại, thân thể còn đang đau nhức, hắn thật sự không quan tâm đến sự sống chết của cô sao?
“Bôi thuốc cho em, em sợ cái gì? Tôi không ăn em.” Cảm nhận được sự phản kháng của cô, Thẩm Nguyệt Lâm cau mày không hài lòng.
Cô gái này bây giờ sợ anh đến tận xương tủy, nếu anh chạm vào cô liền run rẩy.
Bất quá, cũng tại Thời Anh chống cự hắn, ngày đó ở Nghị Thành, Thẩm Nguyệt Lâm sau một trận cuồng hoan, cuối cùng mới chịu rút côn thịt ra liền phát hiện vùng kín của cô đỏ bừng xuất hiện tơ máu. Hoa huyệt sưng đến mức tưởng chửng sắp vỡ. Cô ngủ suốt một ngày đêm mới tỉnh dậy.
Khi Thời Anh nghe đến từ “thuốc”, cô cảm thấy toàn thân lạnh toát. Những phương pháp anh dùng với cô vẫn còn sống động trong đầu cô, để tìm khoái cảm, anh thậm chí có thể dùng loại thuốc vô đạo đức như vậy đối với cô.
Mặt Thời Anh nóng bừng lên khi nghĩ đến việc mình đã mất kiểm soát tiến về phía anh và buộc phải nói ra những lời đáng xấu hổ đó.
Trong lúc đầu óc cô đang lang thang, Thẩm Nguyệt Lâm đã mở rộng chân cô ra. Tôi qua cũng là anh giúp cô bôi thuốc cho nên anh để cô không mặc gì bên dưới, tránh cho cô bị cọ xát.
Chỉ cần kéo nhẹ ra, anh có thể nhìn thấy hoa huyệt màu hồng ở giữa chân, thoạt nhìn còn sưng đỏ, chưa lành hẳn, có vẻ như đã bị tàn phá nặng nề.
“Anh?…” Thời Anh dang rộng hai chân, nơi riêng tư nhất lại bị anh xem xét kỹ lưỡng như vậy, cô đột nhiên cảm thấy vừa xấu hổ vừa tức giận. Cô kinh nghiệm sống chưa nhiều nên cũng không biết hắn nói bôi thuốc là bôi ở chỗ đó.
“Tôi không cần, anh buông tôi ra.” Cô đỏ mặt nắm lấy tay Thẩm Nguyệt Lâm, khép chân lại.
“Có chỗ nào trên người em mà tôi chưa thấy? Còn cứng họng cái gì?” Thẩm Nguyệt Lâm giữ chặt chân cô không buông.
Thời Anh bị sự vô liêm sỉ coi chuyện tế nhị thành chuyện bình thường làm cho tức giận, một lúc lâu mới nói: “Đừng hành hạ tôi, tôi không cần phải bôi những loại thuốc vô lý này.”
“Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời tôi, một chút tôi cũng sẽ không hành hạ em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận